Tiền Thế_Vĩ Thanh

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

.

VĨ THANH

.

     Tam quốc phân Hán, Ngụy, Tấn thống nhất; ngũ hồ loạn hoa, Tùy tiếp Nam Tống; Huyền Vũ Môn biến, Đại Đường thịnh thế, Hoàng Sào khởi nghĩa, ngũ đại thập quốc; Trần Kiều binh biến, Thái Tổ lập Tống; Liêu Kim phạm cảnh, phong vũ phiêu diêu; thời gian thoáng qua, đã đến những năm đầu Huy Tông Bắc Tống.

     Continue reading “Tiền Thế_Vĩ Thanh”

Tiền Thế_Chương 8

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 .

CHƯƠNG 8

NHƯ THẾ

 .

     Địa Tạng Bồ Tát. Người lập thệ “địa ngục bất không, thệ bất thành Phật”, muốn mang chúng sinh thoát khỏi bể khổ. Ta giờ đã chìm đến tầng sâu nhất của địa ngục, không thể siêu thoát, cầu xin người cứu ta.

     Continue reading “Tiền Thế_Chương 8”

Tiền Thế_Chương 7

 

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 7

TÌNH ĐÃ TẬN

  Continue reading “Tiền Thế_Chương 7”

Tiền Thế_Chương 6

 

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 6

LÀ ĐÂU

 

     Oan hồn hắn trôi lơ lửng, xuyên qua Nam Thiên Môn, thẳng đến hoàng tuyền. Continue reading “Tiền Thế_Chương 6”

Tiền Thế_Chương 5

 

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 5

LÀ GÌ

 

     Chìm trong bóng tối, hắn lại không cảm thấy an tâm. Cảnh sắc trong mộng hỗn loạn, khi thì ấm áp như mùa xuân, khi lại lạnh giá tựa mùa đông, khi có đao quang kiếm ảnh giao hòa, máu tươi thấm đẫm, khi lại như có sấm sét đang giáng xuống, có lửa đang cháy bừng bừng, khi lại như suối nước trong xanh chảy vào tim. Continue reading “Tiền Thế_Chương 5”

Tiền Thế_Chương 4

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 4

TÌNH SI

 

Khi ánh sáng xuất hiện lại, mưa phùn mờ ảo như sương khói, cành liễu mảnh mai lay động. Phía xa xa, núi xanh ẩn hiện trong mây mù; gần đó, hoa phù dung nở rộ, mặt hồ hắt lên ánh sáng lấp lánh. Chiếc cầu chín nhịp người qua kẻ lại đan xen đông đúc.

Continue reading “Tiền Thế_Chương 4”

Tiền Thế_Chương 3

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 3

TÌNH CHÂN

 

     Từ lúc Tích Triều nói với hắn “vậy ngươi cứ việc nhìn”, hắn như có được thánh chỉ, mỗi ngày đều cười vui vẻ mà ngắm nhìn y không thấy chán. Tích Triều lại chỉ đứng bất động, đối với sự vật khác đều không nghe không thấy. Hắn cũng không dám cầu mong gì hơn, chỉ sợ ngày nào đó Tích Triều sẽ lại hóa thành bích liên, lúc đó sẽ không thể nhìn thấy y nữa.

     Continue reading “Tiền Thế_Chương 3”

Tiền Thế_Chương 2

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 2

TÌNH KHỞI

 

     Không rõ tri giác hắn hồi phục lại từ lúc nào, khí lạnh thấm vào người tựa như hàng ngàn hàng vạn con rắn đang cắn xé cơ thể, mà cơn say lại khiến đầu hắn đau nhức kịch liệt. Toàn thân hắn gần như đông cứng như đang chìm trong cơn ác mộng không thể thoát ra, trong lòng thầm than, ngày trước tu luyện ngàn năm, bao nhiêu kiếp nạn cũng đều vượt qua, chắng lẽ bây giờ lại không thể? Trong lúc kích động, hắn nhảy bật lên, mở to mắt, không khỏi kinh ngạc.

     Phía trước cách hắn không xa lắm, có một người đang nằm!

     Bích hồ này là cấm địa, ngoài hắn ra chưa từng có ai đặt chân đến. Vậy thì là ai lén vào đây? Chẳng lẽ cũng bị đóa bích liên kia làm cho say mê, vì quá lạnh mà ngất đi? Nhắc đến “Tích Triều” của hắn, lúc quay sang nhìn, hắn lại một phen nữa kinh ngạc. Ánh sáng tỏa ra từ nụ hoa nọ đã tắt! Bích hồ lúc này trở nên âm u dị thường, hình dáng bích liên cũng trở nên mông lung mơ hồ. Nhìn lại nơi người kia đang nằm, dường như có chút ánh sáng yếu ớt tỏa ra. Hắn không ngăn được nỗi kinh hoảng, nhưng cứu người là quan trọng, liền bước đến bên người nọ định đỡ y dậy. Nào ngờ vừa cúi người xuống nhìn, hắn lại như bị mê hoặc, ngay cả ngón tay cũng không cử động.

     Người kia nằm nghiêng trên mặt đất, thân vận thanh sam, mái tóc đen tuyền hơi xoăn xõa tung, chỉ nhìn thấy nửa khuôn mặt, làn da trắng như ngọc tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt, đôi má ửng hồng, thần thái tự nhiên, tựa như đang mơ một giấc mơ đẹp, hàng mi dài thỉnh thoảng khẽ rung động.

     Lúc đó hắn cảm thấy, thứ tuyết trắng tinh khiết nhất cũng không thể khiến người ta chói mắt như thế, loại sương đỏ rực rỡ nhất trên thiên không kia cũng không thể khiến người ta say mê nhường này.

     Hắn nhìn người nọ, ngây ngốc bất động, bối rối nghĩ: đây là tiên nhân phương nào? Tại sao ngày trước tại Diêu Trì Thịnh Hội thần tiên bốn phương tụ hội, lại chưa từng thấy qua người này? Nhưng thần thái y vạn phần thanh thoát, chắc chắn phải là một thượng tiên đạo hạnh cao thâm. Nhưng nếu thật sự là thượng tiên, làm sao có thể ngất đi như ta?……….Phải rồi, nhất định là do tấm áo choàng lông thú đã bảo hộ ta. Người này gương mặt ửng hồng, chẳng phải là cũng đang phát sốt sao.

     Nghĩ đến đây, hắn vội vã cởi tấm áo ra. Cái lạnh thoáng chốc thấm vào cơ thể như khắc vào xương. Nhưng hắn vẫn cắn răng chịu đựng, cúi xuống lấy tấm áo choàng phủ lên cơ thể người kia. Khi tay hắn sắp chạm vào vai y, lập tức bị cản lại. Người kia đột ngột tỉnh lại, quay đầu lại, mở mắt, ánh mắt hai người chạm nhau.

     Trong khoảnh khắc đó, Phật quang lóa mắt, hắn chấn động như bị sét đánh, tim gần như ngừng đập, chân đột nhiên mềm nhũn, thuận thế quỳ xuống trên mặt đất.

     Vốn cho rằng bích liên là tuyệt mỹ nhất trên thế gian, đến lúc này hắn mới nhận ra, bích liên cũng chỉ là vật vô tri vô giác.

     Đôi mắt y, đen láy mà sâu thẳm, quang hoa lưu chuyển. Nhìn vào đôi mắt ấy, dường như có thể thấy hết cả thế gian, khiến người ta say mê, đến khi tỉnh lại liền nhận ra, cuộc đời này vốn chỉ là một giấc mộng, chỉ có đất trời mênh mông cùng sự cô tịch vô tận.

     Người kia vừa tỉnh lại liền thấy hắn ở sát bên cạnh, không khỏi ngẩn ra, nhưng không đầy một giây sau lập tức ngồi dậy, nhẹ nhàng lùi về sau vài trượng, áo choàng cứ thế rơi xuống đất. Diện mạo ấy, chẳng qua chỉ là một thiếu niên mười tám mười chín tuổi, nhưng phong thái kia, thuần hậu tựa như đã ngưng kết vạn năm. Gương mặt thanh khiết như hoa sen vẫn ửng hồng, nhưng lại không có một chút biểu cảm nào, lạnh nhạt liếc hắn một cái, không nói một lời quay người bỏ đi.

     Hắn lúc này mới tỉnh lại, vội gọi – “Đợi một lát!”

     Người kia hờ hững như không nghe, có điều bước chân hình như không vững vàng. Hắn vội cầm lấy áo choàng đuổi theo – “Ở đây rất lạnh, ngươi đã ngủ trên mặt đất cả đêm, đi cũng không vững, chắc chắn đã nhiễm phong hàn, nếu không khoác thêm áo này, bệnh tình thêm nghiêm trọng thì không hay rồi!”

     Người nọ đột ngột quay lại. Hắn lùi lại một bước trong vô thức: người tựa sen, cô độc mà cao ngạo tuyệt thế, thản nhiên đến vô tình, dù đang ở rất gần, lại có cảm giác xa tận chân trời, khiến người ta không dám ngước nhìn, không thể tiếp cận. Người nọ vừa nâng tay, một trận gió lớn ập đến đẩy hắn ra xa, trong chớp mắt đã rơi xuống con đường nhỏ nơi hắn lần đầu tỉnh lại.

     Nói vậy, ngày đầu tiên ấy chính là tiên nhân này đã cứu hắn sao? Chẳng lẽ đây là tiên nhân bảo vệ bích hồ này? Đã như vậy, tất nhiên không thể bị cái lạnh của bích hồ ảnh hưởng, sao có thể ngất đi?

     Hắn ngồi thẫn thờ trên mặt đất, say!

 

—————

 

     Về đến Hoa Quả Ti, hắn liền đến hỏi Hồng Y Hồng Diệp, ở Diêu Trì Thịnh Hội có tiên nhân nào không tham dự? Hai người kể ra vài tiên nhân chức vị thấp nhất, nhưng không thể nào là thanh sam tiên nhân kia.

     Đêm qua chịu lạnh, hôm nay lại cởi áo choàng ra, bệnh tình của hắn ngày càng nghiêm trọng. Lần này hắn hôn mê ba ngày ba đêm, Hồng Y Hồng Diệp lo lắng đi mời thiên y1, khám rồi cũng chỉ kết luận hắn nhiễm phong hàn, truyền tiên khí giúp hắn tạm thời áp chế hàn khí trong người, lúc này hắn mới tỉnh lại. Hồng Diệp hỏi hắn đã gặp phải yêu ma gì, vì sao khi hôn mê không ngừng gọi “Tích Triều”, hắn chỉ cười đáp – “Thiên giới sao có thể có yêu ma?”

     Hồng Diệp chau mày – “Chuyện của các vị thượng tiên không tới phiên chúng ta quản, nhưng ta còn nhớ, ba trăm năm trước, Cang Kim Tinh Quân đứng đầu nhị thập bát tú từng bị tâm ma thao túng, đại náo Linh Tiêu Bảo Điện, cuối cùng chết đi, năm ngàn năm đạo hạnh bị phế, chỉ còn sót lại chút nguyên thần bị dày xuống Súc Sinh Đạo, vĩnh viễn không thể đầu thai làm người. Nghe nói là vì đã xông vào cấm địa……….” – khuôn mặt nàng trắng bệch, rõ ràng nhắc đến chuyện năm xưa vẫn khiến nàng hoảng sợ vô cùng.

     Hắn tò mò hỏi – “Cấm địa nào? Cang Kim Tinh Quân kia gặp phải ma quỷ gì?”

     Hồng Diệp cắn môi không nói. Hồng Y đứng bên cạnh liếc một cái – “Tiểu nha đầu năm xưa thấy Cang Kim Tinh Quân anh tuấn tiêu sái, ngày ngày đều tìm ta tâm sự, cuối cùng bị cảnh loạn lạc ngày đó dọa cho sợ rồi. Dù sao ta cũng đã nói với ngươi, ngươi nên ngoan ngoãn ở đây đừng có làm bừa. Đừng cho rằng trên Thiên Đình khắp nơi đều bình an. Một khi gây ra họa, hậu quả chắc chắn không khác Cang Kim Tinh Quân.”

     Hắn cười vui vẻ nói – “Các ngươi không nói cấm địa là ở đâu, ta lạc đường vào đó cũng không hay. Ngươi không nói Cang Kim Tinh Quân kia gây nên họa lớn thế nào, sao có thể làm gương cho ta được?”

     Hồng Y bị hắn cãi lại, nhắm mắt lại nói – “Khi Cang Kim Tinh Quân chết ta vẫn còn theo hầu Quan Âm nương nương, ngươi bảo Hồng Diệp kể đi.”

     Hồng Diệp nhìn lại cả hai, cũng đành chậm rãi thuật lại.

     “Ba trăm năm trước, ta vừa mới tu thành tiên, vốn không hiểu chuyện. Lần đầu tiên gặp Cang Kim Tinh Quân, ngài ấy đang ngồi dựa vào một gốc đào, còn mỉm cười với ta, nụ cười ấy không thể diễn tả bằng lời.” – nàng đột nhiên nhìn hắn, dừng một lát, nói tiếp – “cũng rất giống ngươi. Có điều…….ngài ấy không có lúm đồng tiền.”

     Hồng Y cười nói – “Thảo nào, từ khi Thất Thiếu đến đây làm Hoa Quả Ti, ngươi cũng không một mình nghĩ vẩn vơ nữa, khi rảnh rỗi liền đứng nhìn hắn ngây ngốc.”

     Sắc mặt Hồng Diệp trầm xuống, sắp mở miệng phản bác, hắn vội cản lại – “Hồng Diệp tỷ tỷ đừng để ý, ta chỉ muốn nghe tiếp chuyện ngươi đang kể.” – lần này đến lượt Hồng Y bĩu môi.

     Hồng Diệp tiếp tục kể – “Ta vốn không có cơ hội được gặp ngài ấy. Nhưng mỗi lần gặp, nụ cười của ngài ấy lại u uất hơn vài phần, thần sắc cũng tiều tụy hơn trước…………… cho đến ngày đó, ngài ấy đột nhiên xông vào Linh Tiêu Bảo Điện, nói rằng chấp nhận dùng năm ngàn năm đạo hạnh trao đổi, mãi mãi luân hồi, cầu xin Ngọc Đế ban cho một bảo vật. Hỏi ngài muốn vật gì, ngài ấy liền nói, là một đóa bích liên.”

     Hắn vô cùng kinh ngạc, không khỏi toát mồ hôi lạnh. Bích liên, bích liên, đó nhất định là Tích Triều!

     Hồng Diệp không phát hiện sắc mặt hắn thay đổi, vẫn nói tiếp – “Lúc đó các thượng tiên ai nấy mặt biến sắc. Ta không biết lý do, nhưng cũng cảm thấy không khí căng thẳng đáng sợ. Bọn họ nói ngài ấy chỉ mê muội nhất thời, xâm phạm thánh địa, xúc phạm Phật Tổ, muốn đưa ngài ra ngoài. Ngài ấy liền quyết đấu với Thiên binh thiên tướng, dáng vẻ điên cuồng, hét lớn nếu sớm biết Thiên giới vô tình như thế, thà ở lại hạ giới làm một con hùng ưng tự do tung bay cũng không tu luyện thành tiên. Cang Kim Tinh Quân là người đứng đầu trong Nhị thập bát tú, là một trong những võ tướng thần dũng nhất Thiên giới, khi đó đột nhiên phát cuồng, mà Nhị Lang Thần Quân lúc ấy lại vắng mặt, kết quả không ai thu phục được. Linh Tiêu Bảo Điện bị phá tan, nhưng mà……….sau đó……..sau đó……….”

     Hắn thấy sắc mặt Hồng Y biến đổi liên tục, ấp úng không nói, liền thúc giục – “Sau đó thì sao?”

     “Sau đó, Thái Bạch Kim Tinh đi mời một tiên nhân đến………ta mãi mãi không thể quên được, hình ảnh người đó từ bên ngoài chậm rãi từng bước vào trong Linh Tiêu Bảo Điện. Cang Kim Tinh Quân vừa nhìn thấy, lập tức dừng tay. Cho nên tất cả mọi người đều dừng lại, nhìn người đó từ từ bước vào. Người nọ vận một bộ thanh y, vẻ ngoài đẹp hơn tất cả những thần tiên trên Thiên Đình, nhưng khuôn mặt không có chút biểu cảm, khiến người khác thật sợ hãi. Khi người đó bước đến trước mặt Cang Kim Tinh Quân, gương mặt ngài ấy tràn ngập kinh ngạc và vui sướng, cười nói – “Ngươi đến rồi?” – nhưng người kia vẫn lạnh nhạt nói – “Ngươi muốn vĩnh viễn luân hồi, ngươi muốn làm một con chim ưng, vậy cứ theo đuổi nguyện vọng của ngươi, vĩnh viễn làm chim ưng!” – chỉ thấy người đó vung tay, ngân quang lóe lên, Cang Kim Tinh Quân lúc đó đầu lìa khỏi cổ, chết rồi, nụ cười vẫn chưa biến mất…….. Người đó không hề nhìn lại, quay người bỏ đi, ngay cả khi Ngọc Đế ở sau lưng cảm tạ người hiện thân trừ hại, cũng không hề để tâm. Người đó đầy tà khí, ta cũng không dám người nhìn, chỉ thấy trong tay y cầm một chiếc tiểu phủ vương đầy máu Cang Kim Tinh Quân, từng giọt từng giọt nhỏ xuống theo mỗi bước chân. Ta không biết người đó là ai, e rằng cả Thiên giới này cũng không biết.”

     Hắn càng nghe, mồ hôi lạnh càng tuôn ra nhiều hơn. Đó chắc chắn là thanh y tiên nhân ở bích hồ. Người nọ tàn nhẫn như vậy sao? Quả nhiên không hổ là thượng tiên. Lần sau muốn đến thăm Tích Triều, phải đề phòng một chút. Cang Kim Tinh Quân nhất định là đã yêu thích người đó, nhưng lại không ngờ y lại vô tình đến mức này……..có lẽ chết không nhắm mắt.

     Hồng Diệp bỗng nhiên nghi ngờ – “Ngươi…..ngươi không phải đã đến nơi nào đó không nên đến, nhìn thấy thứ không nên thấy chứ?”

     Hắn vội vã phủ nhận. Nếu để lộ chuyện, xem ra hắn cũng chỉ cách kết cục của Cang Kim Tinh Quân kia không xa.

 

—————–

 

     Tuy được nghe kể câu chuyện kinh tâm động phách kia, nhưng bảo hắn một ngày không đến thăm Tích Triều là việc không thể nào.

     Từ xa hắn đã ngửi thấy bích hồ vẫn ngập đầy mùi rượu như hôm trước, đến nay vẫn chưa tan hết. Bích liên vẫn không tỏa ra ánh sáng, bên bờ hồ lại có một người đứng chắp tay sau lưng, thanh sam tung bay, hình bóng mơ hồ trong sương mù, xa cách không thể chạm tới.

     Hắn hắng giọng, nói – “Tại hạ Hoa Quả Ti Thất Thiếu, vì ngưỡng mộ vẻ đẹp của bích liên, nên ngày ngày đều đến đây, nhưng tuyệt đối không có ác ý, mong tiên nhân đừng trách.”

     Người nọ vẫn như không nghe, lặng lẽ đứng yên không phản ứng. Hắn lặp lại mấy lần, vẫn không hề có chút động tĩnh. Hắn biết người kia vốn không coi trọng những chuyện xung quanh, cũng không để bụng, tự động ngồi xuống ngắm hoa. Nhưng hắn vô phương tập trung tinh thần, ánh sáng của bích liên đã hoàn toàn bị người nọ át đi, ánh mắt hắn không thể rời khỏi y nửa giây. Hắn vẫn hay tán gẫu với bích liên như bằng hữu lâu năm, nhưng có người kia ở đây, hắn đột nhiên không thể mở miệng, ngồi cũng không được, đứng cũng không xong. Cuối cùng hắn cũng lấy hết can đảm, bước đến sau lưng y vòng tay thi lễ, nói – “Ngày trước đã mạo phạm tiên nhân, Thất Thiếu hôm nay đến tạ tội.”

     Người kia bước về phía trước một bước, giữ khoảng cách với hắn, vẫn không trả lời.

     Không sao, ngắm hoa là ngắm, ngắm người cũng là ngắm. Hắn lui về sau vài bước, nói – “Tôn giá khí vũ bất phàm, khiến tại hạ ngưỡng vọng, mạo phạm rồi.”

     Người kia vẫn như bích liên, kiêu ngạo cô độc đứng yên, mặc thời gian trôi dần, không chút phản ứng. Hắn cũng chỉ mơ hồ nhìn thấy bóng dáng y, nhưng dù thế nào cũng không thể rời đi.

     Cứ như thế, không biết đã trôi qua bao lâu, người nọ cuối cùng mất kiên nhẫn, quay người phất tay, một cơn gió lại đẩy hắn quay lại con đường nhỏ.

     Hắn cả đêm trằn trọc không ngủ được. Ngày thứ hai lại tiếp tục giấu Hồng Y Hồng Diệp, lén mang theo thức ăn đến bích hồ.

     Suốt một ngày, người nọ vẫn lặng lẽ đứng bất động, mặc hắn ở sau lưng tự nói – “Tiên nhân, sao trước đây chưa từng thấy ngươi xuất hiện? Ngươi ngày ngày ở đây chỉ có hồ sen và đàn cá bầu bạn, nhất định là rất cô đơn? Có phải ngươi vừa ra ngoài du ngoạn một chuyến không? Hơn nữa cả ngày ngươi cứ đứng như vậy không mệt sao? Đúng rồi, ngươi là thượng tiên, đạo hạnh cao thâm hơn ta gấp vạn lần, đương nhiên sẽ không mệt. Nhưng ngươi sống ở đâu vậy? Các thần tiên đều có cung điện, tại sao ngươi lại không có?”

     Hắn vừa dứt lời, người kia đột ngột quay lại làm hắn giật bắn người.

     Người nọ gương mặt vốn không chút biểu cảm, hiện giờ dường như có vài phần tức giận, nói – “Chỗ ở của ta bị ngươi vấy bẩn rồi, sao có thể ở được?” – thanh âm thanh khiết như kim chấn ngọc minh2, tuy khiến người say mê, nhưng tràn ngập hàn ý.

     Hắn càng kinh ngạc, nói – “Bị ta làm vấy bẩn? Ta…..ta chỉ là ở bên bờ hồ, đâu có bước vào chỗ ở của tiên nhân, cũng chưa từng thấy qua, sao có thể làm bẩn nó?”

     Người kia không muốn nói thêm với hắn, quay lưng đi ngồi xuống mặt đất, hơi cúi đầu tựa như đang ngủ. Hắn lúc này cũng thấy mệt, không bao lâu sau ngủ thiếp đi.

     Sáng sớm hắn vừa tỉnh lại, tiên nhân nọ lại đứng chắp tay sau lưng như hôm trước. Hắn thấy người kia nói do mình làm vấy bẩn chỗ ở của y, cảm thấy áy náy vạn phần, chỉ đành đề nghị – “Là do ta ngu ngốc làm bẩn chỗ ở của tiên nhân. Tiên nhân nếu không chê xin dời đến Hoa Quả Ti của ta. Tuy rằng nơi đó tầm thường, cũng còn hơn phải ngủ trên mặt đất.”

     Người kia không đáp. Một ngày cứ thế trôi qua.

 

—————–

 

     Hắn bây giờ cách ngày mới trở về Hoa Quà Ti, tránh để Hồng Y Hồng Diệp nghi ngờ. Phần lớn thời gian hắn luôn ở bích hồ nhìn ngắm bóng dáng người kia, dù y không nói chuyện với hắn, hắn vẫn cảm thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

      Ai ngờ có một ngày khi hắn quay lại bích hồ, đã không còn hình bóng người nọ bên bờ hồ. Bao nhiêu hy vọng của hắn như tan thành mây khói, trong lòng cảm thấy hoang mang vô định. Đóa bích liên đã khôi phục ánh sáng như ban đầu, nhưng nhìn kỹ, nụ hoa đã hơi hé nở.

     Hắn vô cùng vui sướng, ngày hôm sau lại lén mang Tiên Nhân Túy đến chúc mừng, nâng chén rượu nói – “Tích Triều Tích Triều, ta cứ tưởng ngươi sẽ vạn năm bất động, không để ta thấy ngươi khai hoa, không ngờ ngươi lại thấu hiểu tâm ý của ta. Ta sống một ngàn hai trăm năm rồi, bằng hữu khắp thiên hạ đều có, duy chỉ có ngươi chưa từng nói với ta một câu. Nhưng thật kỳ lạ, ta cho dù có tâm sự gì cũng đều kể cho ngươi, ta………chỉ coi một mình ngươi là tri âm.”

     Bích liên đột nhiên tỏa ra ánh sáng lấp lánh, nụ hoa lại hé ra thêm một chút, những đóa hồng liên trong hồ lay động, mùi hương tràn ngập không gian.

     Hắn vui mừng nói – “Tích Triều, ta biết ngươi có thể hiểu tất cả. Nào, cạn chén!” – thuận tay định đổ chén rượu xuống hồ.

     “Dừng tay!” – âm thanh đột nhiên vang lên.

     Hắn vừa quay lại liền nhìn thấy thanh y tiên nhân kia, không biết y vô thanh vô tức hiện ra từ lúc nào. Khoảnh khắc ấy, toàn bộ ánh sáng trong hồ đều bao quanh người nọ, gương mặt lạnh lùng, đôi mắt sắc bén. Hắn ngây ra, một lúc sau mới mở miệng – “Tiên nhân xin đừng hiểu lầm, ta không phải có ác ý. Ta chỉ muốn mời Tích Triều cùng thử mỹ tửu, Tiên Nhân Túy này chính là cực phẩm của Thiên Đình, ngay cả Ngọc Đế cũng xem nó như bảo bối mà cất giấu. Tiên nhân có muốn nếm thử không?” – nói xong đưa chén rượu đến trước mặt người kia.

     Người nọ nhíu mày, lùi về sau như đang tránh né một thứ đáng sợ. Hắn ngạc nhiên hỏi – “Ngươi không thích sao?”

     Người kia mím chặt môi, tựa hồ đang kiềm chế cơn giận, một lúc lâu sau mới nói – “Hồ này khó khăn lắm mới trong sạch trở lại, ngươi lại làm bẩn nó, ta sẽ không có chỗ ở.”

     Hắn ngẩn ra – “Hồ….hồ này…ngươi sống trong hồ này?” – nhìn bích liên trong hồ, lại quay sang nhìn tiên nhân trước mắt, lúc này mới tỉnh ngộ – “Ngươi…ngươi…ngươi chính là Tích Triều?”

     Người nọ quay đi không đáp.

     Hắn lúc này mới hiểu ra – “Ngày đó ngươi ngất đi, không phải vì lạnh, mà là……mà là…….mà là bị ta chuốc say?” – y chính là vì hắn đổ rượu xuống hồ mới hiện thân, sau đó liên tục nhiều ngày vì mùi rượu trong hồ chưa tan, sợ lại bị say mới bắt buộc phải lưu lại bên ngoài………

     Thì ra, đây chính là Tích Triều mà hắn ngày đêm trông mong được cùng đối ẩm……….

     Hắn ngây ngốc nhìn, không kiềm chế được nở nụ cười.

     Người kia – Tích Triều – nghe mấy chữ ‘bị ta chuốc say’ không khói nhíu mày, giận dữ quay lại nhìn hắn, khi đối diện với ánh mắt ấm áp vui sướng đó lại bất giác quay đi, chỉ lạnh nhạt nói – “Sau này không được đổ rượu xuống hồ nữa” – ngữ khí tuy lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa chút bất lực.

     Hắn tựa như vừa tìm được báu vật, vui không tả xiết, nói – “Tích Triều, Tích Triều, quả nhiên là ngươi, Tích Triều, Tích Triều, đây phải chăng chính là Phật Tổ cho ta được toại nguyện, cho ta được gặp ngươi?” – hắn lúc này đã hoàn toàn quên mất người đang đứng trước mặt chính là tiên nhân tàn nhẫn vô tình mà Hồng Diệp đã kể, không kiềm được vươn tay kéo tay áo y.

     Tích Triều nghiêng mình tránh né, lúi về sau lạnh lùng nhìn hắn, biểu hiện vô cùng đề phòng, chỉ có đôi mắt nọ ánh sáng giao hòa, biến hóa bất định.

     Hắn tự biết mình thất thố, bất giác đỏ mặt, gãi đầu nói – “Đừng trách ta quá đường đột, ta từ nhỏ lớn lên ở chốn sơn dã, lại còn là một con báo hoang. Ta chỉ mong có ngày được cùng ngươi đối ẩm, ai ngờ ngươi vừa uống một chút đã say. Thôi vậy, dù sao chỉ cần mỗi ngày được ngắm nhìn ngươi, ở bên cạnh ngươi, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”

     Tích Triều không lý đến hắn nữa, chỉ lạnh nhạt đáp – “Vậy ngươi cứ việc nhìn!” – phất tay áo quay đi.

     Hắn đột nhiện nhớ lại những gì Hồng Diệp đã kể – “Ngươi muốn vĩnh viễn luân hồi, ngươi muốn làm một con chim ưng, vậy cứ theo đuổi nguyện vọng của ngươi, vĩnh viễn làm chim ưng!”

     Có lẽ Cang Kim Tinh Quân lúc ấy không phải chết không nhắm mắt như mọi người vẫn nói, được người mà mình ngày đêm thương nhớ thực hiện nguyện vọng, có lẽ khi chết, hắn vẫn mang theo nụ cười hạnh phúc?

 

 

 

—————–

 

(1) thiên y: đại phu trên thiên giới

(2) kim chấn ngọc minh: âm thanh gây ra khi vàng chạm vào ngọc

———————

 

mỹ nhân vô cùng lợi hại, chỉ bó tay trước cái mặt dày hơn tường thành của bánh bao…….

Tiền Thế_Chương 1

TIỀN THẾ

Tác giả: Tiểu Hoa

Dịch: Mặc Thủy

 

CHƯƠNG 1

DUYÊN SINH

 

     Hắn là một con báo sinh ra ở chốn sơn dã tự do tự tại, nhờ tu luyện ngàn năm mà hóa thành hình người, vốn dĩ không có tên. Khi hắn sống cùng đám yêu tinh trong núi, cũng học theo loài người kết nghĩa huynh đệ. Trong tám tên yêu tinh, hắn đứng thứ bảy, thế nên các huynh đệ gọi hắn “Lão Thất”, đám tiểu yêu thì gọi hắn “Thất đại vương”. Riêng bản thân hắn lại cảm thấy gọi là “Thất Thiếu” như những thiếu niên phong lưu loài người sẽ dễ nghe hơn nhiều.

     Chốn hoang sơn vốn chẳng thể cảm nhận được thời gian không ngừng chuyển động, vậy mà mấy ngàn năm cũng đã lặng lẽ trôi qua. Một ngày nọ, Vương Mẫu hạ phàm, thấy hoa quả trong núi này thật vừa ý, thế là thuận tiện mang hắn theo cùng, về Thiên giới làm một chức tiểu quan trông coi vườn hoa quả nho nhỏ, gọi là “Hoa Quả Ti” – một trong những chức quan thấp nhất trên Thiên Đình, thậm chí còn không bằng cái chức “Bật Mã Ôn” của Tề Thiên Đại Thánh năm nào. Hắn bản tính không tham chức danh, chỉ mong được sống cuộc đời vui vẻ thoải mái, nên cũng không quá lưu tâm.

     Hắn đến Thiên Đình chưa bao lâu, Diêu Trì Thịnh Hội đã đến kỳ tổ chức. Hắn bận đến nỗi lưng đau chân mỏi, đợi đến khi Như Lai, Quan Âm, Ngọc Đế, Vương Mẫu cùng các lộ thần tiên thưởng yến xong, hắn mới được thảnh thơi. Trong tay ôm một gói tiên quả, hắn định lén trốn ra khỏi Nam Thiên Môn mang xuống hạ giới cho đám huynh đệ yêu quái cùng nếm thử.

     Ai ngờ chốn Thiên Cung đình đài lầu các cấu trúc phức tạp, đường đi quanh co, đi mãi đi mãi mới phát hiện đã lạc đường, hắn chỉ đành dựa vào trực giác mà đi về phía trước.

     Càng đi càng thấy không gian âm u, trước mắt chỉ thấy mờ mờ một con đường nhỏ, hai bên đường phủ đầy sương, trước mặt một màn đen u ám, cũng không rõ đã đi đến nơi nào. Vốn dĩ thông minh lại thêm cảm thấy tò mò, lúc này bất kể Thiên Đình có quy tắc không được tùy tiện đi lại, hắn chỉ muốn biết nơi hoàn toàn tương phản với Thiên Cung hoa lệ hào nhoáng kia, có gì mới lạ thú vị hay không? Thế là hắn cứ tiếp tục đi về phía trước, càng đi lại càng lạnh. Chỉ có điều lòng hiếu kỳ chiếm ưu thế, nên hắn mặc kệ tầng sương mù phủ trên mặt đất càng lúc càng dày, cắn chặt răng tiếp tục tiến lên.

     Cuối cùng phía trước cũng phát ra chút ánh sáng mờ ảo. Giữa màn sương mờ tỏa ra ánh sáng yếu ớt nhàn nhạt, đột nhiên hắn nhớ đến chuyện của một ngàn năm trước – khi hắn vẫn còn là một con báo con vừa rời khỏi mẹ, một đêm nọ trong lúc đuổi theo con mồi, hắn rơi xuống nước. Hổ báo đều không biết bơi, hắn tưởng như đã cầm chắc cái chết. Lúc sắp chìm xuống đáy sông, đột nhiên xuất hiện một tia sáng, hắn liền ra sức vùng vẫy tiến về hướng ấy. Cũng may hắn chưa chìm quá sâu – đến khi định thần nhìn lại, thì ra là một gốc cây khô ngã trên mặt nước, ánh sáng nọ phát ra từ một chiếc nhẫn bảo thạch vướng trên nhánh cây, cũng không rõ là ai vứt bỏ – nhưng đó quả thật là vật đã cứu mạng hắn, nếu không ngày hôm nay đã không có một “Hoa Quả Ti” Thất Thiếu ở Thiên Đình tiêu dao. Thế là hắn lại cổ vũ chính mình, hướng về phía ánh sáng nọ.

     Cuối cùng, hắn thở phào nhẹ nhõm, sương mù đã tan.

     Trước mặt hắn là một cái hồ rộng lớn dường như vô biên, trên mặt hồ lá xanh đan vào nhau, tầng tầng lớp lớp, hoa sen nở rộ, sắc màu rực rỡ, dưới nước cá bơi lội tung tăng. Quả thực rất giống phong cảnh nơi khiến hắn lưu luyến nhất chốn nhân gian – Giang Nam. Chỉ là, hồ nước và hoa sen nơi tiên cảnh này lại tỏa ra hàn quang lung linh trong suốt, diễm lệ, nhưng cũng vô cùng xa vời, tựa như vĩnh viễn không thể chạm vào. Vẫn không bằng mỹ cảnh chốn nhân gian, tuy không hoàn mỹ, nhưng thân thiết động lòng người.

     Thế nhưng, ánh mắt hắn không hề chú ý đến hoa sen cùng hồ nước ấy, hắn hoàn toàn bị thứ ánh sáng lấp lánh ở giữa hồ thu hút; hoa quả ôm trong tay rơi xuống, hắn như thể đã bị đóng chặt xuống mặt đất, toàn thân bất động.

     Ở giữa hồ, chỉ có một nhánh hoa, cao cao tại thượng, ngạo nghễ tuyệt lãnh đứng thẳng, nhưng cũng thật cô độc – giữa hồ nước tràn ngập sen hồng, chỉ có nó, là màu xanh. Đóa bích liên chưa hé nụ, xung quanh bao phủ một lớp sương mỏng, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, rất giống thứ ánh sáng đã dẫn hắn đến đây.

     Một ngàn hai trăm năm qua, hắn chưa từng thấy sự vật nào đẹp đến thế này.

      Hắn vốn rất thích hoa, nhân gian tiên giới vạn tử thiên hồng1 hắn đều thấy qua, nhưng trong trời đất này, há có thứ gì sánh được với nó? Sen hồng khắp hồ đều rực rỡ, thế mà lại bị chút ánh sáng yếu ớt của nó áp đảo hoàn toàn, trở nên vô hương vô sắc.

     Bên bờ hồ không rõ vì sao lại lạnh thấu xương. Hoa sen bình thường đều nở vào mùa hạ, nhưng đây lại là tiên giới, dù có khác với nhân gian cũng không có gì đáng ngạc nhiên. Hắn lúc này như đã bị cướp mất linh hồn, không hề cảm thấy lạnh, chỉ biết si ngốc đứng ngắm đóa bích liên kia.

     Nó lặng lẽ đứng thẳng trong hồ, những phiến lá xanh mượt mà trải rộng, nụ hoa tuyệt mỹ thanh khiết, vượt lên cả vạn vật trong trời đất, thế gian này quả thực không có vật gì so sánh được, khí chất cô độc mà kiêu ngạo, cao sang mà thuần khiết; nhưng trong lòng hắn, đó lại là cô đơn và thanh nhã.

     Bên bờ hồ, cái lạnh như thấm vào tận xương cốt, thấm vào lục phủ ngũ tạng, cái lạnh như làm đóng băng trái tim hắn. Chỉ là, nụ hoa kia mang vẻ đẹp tuyệt mỹ mà không thứ gì trên thế gian có thể sánh được, khiến hắn như say như mê; màu xanh ấy vô cùng thuần khiết và trong lành, thấm vào tận sâu trong tim hắn; ánh sáng mờ ảo nọ, tựa như ánh trăng trong đêm cô tịch, như ánh đèn mờ giữa màn tuyết bao la, lại càng giống như tia sáng đã cứu mạng hắn năm nào. Mặc cho đã lạnh đến mức toàn thân đông cứng, hô hấp cũng khó khăn, hắn vẫn không hề dời mắt đi, dù chỉ một giây.

     Hắn cứ như vậy, si ngốc đứng tại chỗ, ngây ra nhìn nó, mặc cho thời gian qua đi. Dần dần, một tầng sương mỏng kết lại quanh người hắn, càng ngày càng dày, hắn vẫn không phản ứng gì.

     Cũng không biết đã qua bao lâu, hắn lạnh đến mức tri giác bắt đầu mơ hồ, trong mông lung, dường như thấy nụ hoa kia khe khẽ lay động. Hắn như cảm thấy vừa trút bỏ được gì đó đè nặng trong tim, rồi cứ như vậy mất đi ý thức.

 

—————–

 

     Khi tỉnh lại, hắn đã thấy mình đang nằm nơi cửa vào con đường nhỏ hoang vu lúc nãy, cũng không rõ bản thân làm sao trở về được. Chẳng lẽ có người giúp đỡ, để hắn tránh khỏi bị chết cóng, phải hạ giới đầu thai tu luyện lại từ đầu? Hắn rất muốn quay lại bờ hồ đó, nhưng lại sợ biến mất quá lâu sẽ bị trách phạt, đành phải quay về.

     Về đến Hoa Quả Ti, cũng không tránh được bị giáo huấn một phen vì dám ham chơi bỏ quên nhiệm vụ. Hắn kiềm chế rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được đành lén đi hỏi thăm hồng y tiên đồng tiên nữ, trên Thiên giới có hồ nước nào hay không? Hồng y tiên nữ sắc mặt thay đổi, liếc hắn một cái nói: 

     “Quy tắc của Thiên giới ngươi còn không hiểu hay sao, không hỏi những gì không nên hỏi, làm tốt phận sự của mình là được! Nếu tự tiện đi vào cấm địa, khiến Ngọc Đế trách phạt ngươi gánh không nổi đâu!”

     Hắn biết nơi đó nhất định là cấm địa; nhưng làm sao có thể bỏ mặc đóa bích liên đó? Chỉ có điều hắn hiện giờ toàn thân vô lực, trán lại nóng như lửa, thì ra trên Thiên Đình cũng có thể bị sốt, có lẽ vì tu luyện chưa đủ, hắn cười không được mà khóc cũng không xong. Tiên đồng tiên nữ cho hắn uống đan dược, lại ép hắn nghỉ ngơi, nhưng hắn lúc tỉnh lúc mê, trong lòng chỉ nghĩ đến đóa bích liên kia.

     Thế là hắn lén tìm đường xuống hạ giới. Các huynh đệ của hắn vô cùng vui vẻ, mang tặng hắn một tấm áo dùng lông của trăm loại yêu quái kết thành, còn khoe rằng trên thế gian này tuyệt đối không có loại áo nào ấm hơn nó. Hắn quấn áo lông quanh mình, ngày thứ hai lại lén lút tìm đường đến bích hồ. Lần này quả nhiên không còn lạnh như trước, hắn có thể miễn cưỡng chịu đựng được.

     Nụ hoa kia vẫn cao ngạo đơn độc giữa hồ, không hề có dấu hiệu sẽ nở. Hắn lại ngây ngốc đứng nhìn, quên cả thời gian, mãi đến khi khí lạnh thấm vào người không thể gắng gượng thêm mới luyến tiếc ngơ ngẩn nói với nó:

     “Hôm nay ta trở về, ngày mai lại đến thăm ngươi vậy.”

     Nụ hoa vẫn lặng lẽ đứng thẳng, không có một chút động tĩnh.

     Lúc trở về hắn cảm thấy đầu càng đau nhiều hơn trước, nhưng vẫn không tự chủ được, ngày thứ ba vẫn đúng giờ tìm đến, vừa nhìn thấy bích liên liền gật đầu mỉm cười, như gặp lại bằng hữu lâu năm, nói:

     “Ta lại đến rồi, hôm qua ngươi ngủ có ngon không? Mỗi ngày ta đều đến làm phiền ngươi, ngươi không để bụng chứ?”

     Đối diện không có lời đáp. Hắn lại tự cười nói:

     “Không để bụng thì tốt” – xem như im lặng là đồng ý, hắn lại tiếp tục nói – “khi ta không thấy được ngươi, vẫn luôn nhớ đến ngươi. Ta nghĩ Thiên giới này đã quá nhàn rỗi vô vị rồi, ngươi một mình ở đây, nhất định là rất cô đơn. Ta muốn cùng ngươi tán gẫu, nếu không nơi này cả ngày lẫn đêm đều yên tĩnh, ngươi chỉ có một mình làm sao sống được………?”

     Tuy rằng phía đối diện không hề có động tĩnh gì, chỉ có đàn cá tung tăng bơi lội dưới nước, hắn vẫn tự nói một mình, vô cùng cao hứng. Khi thì oán trách Thiên Cung quá nhiều thanh quy giới luật, các vị thần tiên thì lạnh lùng như sắt đá; khi thì hồi tưởng về cuộc sống ở nhân gian khi cùng các huynh đệ vô ưu vô sầu tiêu dao tự tại; lúc lại nhắc đến hồng y tiên nữ xinh xắn, tuy bề ngoài lạnh lùng lại rất biết quan tâm người khác, tiên đồng thì ,thông minh lanh lợi; lại khen ngợi bích liên cốt cách thanh cao vô biên, là thánh vật của Phật môn, hắn được gặp cũng không uổng một ngàn hai trăm năm tu luyện.

     Một ngày cứ thế trôi qua, đến khi đêm xuống, hắn mới chịu trở về. Cũng may, ở Hoa Quả Ti sau Diêu Trì Thịnh Hội cũng nhàn nhã không còn nhiệm vụ gì, không ai quản hắn. Tuy hồng y tiên nữ cũng từng nghi ngờ, tại sao Tiên giới mọi người đều vận y phục bằng lụa nhẹ nhàng thanh thoát, chỉ mình hắn quấn quanh mình một tấm áo lông dày, hắn chỉ đành viện cớ “bản tính là báo tinh nên thích lông thú” mà tránh né. Cũng thật kỳ lạ, đường vào bích hồ kia không có ai canh giữ. Có lẽ vì chốn ấy vốn tách biệt, lại vô cùng lạnh, đến cả thần tiên trên Thiên Cung này cũng không chịu được.

     Ngày thứ tư, hắn lại mang đến hoa quả tươi, vừa ăn vừa nói. Nghĩ một lúc lại thấy ngại, mới nói:

     “Liên huynh, thật ngại quá, ta chỉ biết hưởng thụ một mình, mà quên mất ngươi không thể cùng ăn, hoa quả của Tiên giới này, có lẽ ngươi cũng không để vào mắt, nhưng hy vọng cá trong hồ của ngươi sẽ thích.”

     Thế là hắn đến bên bờ hồ, ném thức ăn xuống nước cho đàn cá, khiến chúng tranh giành lẫn nhau, khuấy động cả hồ nước làm những đóa hồng liên lay động, trong phút chốc dường như có thêm chút sinh khí.

      Bất ngờ, một con cá rất lớn nhảy lên khỏi mặt nước, tạt nước lên bờ khiến hắn toàn thân ướt đẫm. Con cá ấy không giống những con khác trong hồ, vảy vàng lấp lánh đến chói mắt. Khi rơi xuống nước đuôi lại vẫy mạnh, cố ý tạt thêm nước lên người hắn, trong lúc lặn xuống nó dường như vẫn còn trừng mắt với hắn. Nước hồ lạnh vô cùng, hắn toàn thân run rẩy không ngừng, tuy vẫn muốn ở lại thêm một chút, nhưng mắt đã hoa lên, không muốn lại ngất đi, đành phải trở về.

     Lần này trở về hắn gần như không dậy nổi nữa. Nhưng cuối cùng vẫn miễn cưỡng cố gắng gượng dậy. Tuy bệnh tình ngày một nghiêm trọng hơn, nhưng cũng thật kỳ lạ, chỉ cần đến bên bờ hồ nhìn thấy đóa bích liên nọ, hắn lập tức thanh tỉnh, tinh thần sảng khoái; hễ rời đi, lại cảm thấy tứ chi rã rời gấp mấy lần.

     Ngày qua ngày, hắn đã không còn cảm thấy Thiên Cung vô vị, cũng không còn nhớ đến phong cảnh chốn nhân gian.

 

————–

 

     Hôm nay hắn mang theo một vò rượu, cười nói:

     “Liên huynh, ta nghĩ ra một ý rất hay, ngươi xem, là mỹ tửu của Diêu Trì, rất quý giá, được cùng ngươi thưởng thức, cũng không uổng phí đời này.”

     Nói rồi ngồi xuống bên hồ, nhẹ nhàng rót một chén rượu, sau đó nâng chén – “Liên huynh, cạn!” – uống cạn một hơi.

     Lúc hắn sắp rót chén rượu thứ hai, con cá vảy vàng nọ lại nhảy lên làm loạn, cố ý đuổi hắn đi. Hắn lại nảy ra ý tưởng nghịch ngợm, muốn cùng nó tranh cao thấp, vừa tránh nước nó tạt lên, vừa đổ hết chén rượu này đến chén rượu khác vào hồ, cảm thấy thật thú vị.

     Hắn cứ như vậy mà uống. Rượu mà hắn mang đến, là “Tiên Nhân Túy” thuần khiết nhất của Thiên giới, tuy rằng hắn ngày trước ở nhân gian đã uống qua hàng vạn loại mỹ tửu, tự hào ngàn ly không say, lúc này cũng bắt đầu cảm thấy mơ mơ hồ hồ. Hắn vừa kính rượu, vừa uống, lại vừa tự lẩm bẩm:

     “Liên huynh, Liên huynh, ta và ngươi quen biết đã lâu, ta lại chưa từng cho ngươi biết tên ta. Ha ha, ta không thích bọn họ gọi ta là “Hoa Quả Ti”, hay là “Báo đại vương”, ta cũng học theo loài người, tự đặt cho mình một cái tên “Thất Thiếu”. Sao, có hay không? Chỉ là hình như cũng không giống tên người lắm. Đúng rồi, Liên huynh, ngươi cũng không có tên đúng không. Ngươi xem các tiên đồng tiên nữ ở cạnh ta, cũng đều học theo phàm nhân, tự đặt tên cho mình, một người tên “Hồng Y”, một người tên “Hồng Diệp”. Còn ngươi thì sao? Ngươi thấy tên nào thì hay? Hay là ta đặt cho ngươi một cái tên? Ha ha, ta chỉ là một con báo tinh, muốn đặt tên cho tiên hoa như người quả là quá hoang đường, nhưng mà đáng tiếc bọn họ không một ai đến thăm ngươi, cũng không đặt tên cho ngươi.”

     Hắn nhìn xung quanh một lượt, bích hồ này tứ phía đều là sương mù dày đặc, nói:

     “Ta ngày ngày ở đây bầu bạn với ngươi, mong chờ nhất chính là khoảnh khắc mặt trời vừa mọc, ánh nắng xuyên qua màn sương chiếu xuống, khiến ta có thể thấy rõ hơn hình dáng của ngươi. Đáng tiếc buổi sáng ở bích hồ này dường như quá ngắn, ta vừa mới nhìn thấy ngươi, trời đã tối mất rồi. Quãng thời gian ngắn ngủi đó, thật khiến cho người ta quý trọng, lại không thể níu giữ. Vậy…….ta gọi ngươi là……Tích Triều, Tích Triều, được không?”

     Một con báo tinh như hắn, lại nghĩ ra được một cái tên thi vị như thế, không khỏi đắc ý, nâng chén nói – “Tích Triều, vì Tích Triều cạn chén!” – lại đổ thêm một chén rượu xuống hồ. Không ngừng lặp đi lặp lại “Tích Triều,Tích Triều”, lại càng cảm thấy cái tên này khiến người ta say đắm, lưu luyến không rời, ngữ khí lại càng nhu hòa, ấm áp.

     Đóa bích liên vốn vạn năm bất động trong hồ kia, dường như cũng nương theo âm thanh của hắn mà khẽ động, nụ hoa xanh biếc như đang muốn vùng vẫy thoát ra khỏi ràng buộc nào đó, khát khao được nở rộ, có gì đó đang lớn dần lên phía sau màn sương mờ, muốn xé bỏ nụ hoa đang trói buộc, tia sáng nọ lại như sáng thêm một chút.

     Chỉ là, đôi mắt hắn trong cơn say lại mông lung mơ hồ không chú ý đến, vẫn tự nói với mình:

     “Tích Triều, Tích Triều, ngươi nói xem có kỳ lạ không, những phàm nhân kia, rõ ràng không hề có pháp thuật, cả đời vì sinh lão bệnh tử mà phiền não, thần tiên yêu quái còn lợi hại hơn bọn họ gấp trăm lần. Nhưng tại sao, đối với yêu quái, mộng tưởng lớn nhất chính là tu luyện thành người, biết bao nhiêu hồ ly tinh tỷ muội của ta vì nam nhân loài người mà từ bỏ cả đạo hạnh lẫn tính mạng; những thần tiên kia, lại chấp nhận chịu phạt để được hạ giới, ngay cả nữ nhi của tiểu muội Ngọc Đế cũng muốn xuống nhân gian làm thê tử nam nhân loài người. Thế thì làm người, thật sự là tốt như vậy sao? Ngươi nói bọn họ tại sao làm vậy? Chỉ vì, một thứ mà chỉ nhân gian mới có, vì một chữ “tình” sao?

     Hắn ôm lấy hũ rượu, chuếnh choáng bước đến bên bờ hồ, đột nhiên cười lớn:

     “Ta đã sống một ngàn hai trăm năm rồi, ở nhân gian đã lâu, nhưng lại chưa từng biết cái gì là “tình”. Tích Triều, ngươi chắc chắn sống lâu hơn ta rất nhiều, ngươi có biết không?” – nói rồi lại lắc đầu – “không, ta nghĩ ngươi không biết đâu. “Tình”, lúc nào cũng phải có hai ngươi bên nhau mới hiểu được. Ngươi ở đây chỉ có một mình cô đơn đã lâu như vậy, sao có thế biết được? Ta và ngươi, chính là hai người rồi, nhưng mà chữ “tình” ấy, phải là một nam một nữ mới được. Ta đã là nam rồi, còn ngươi thì sao? Ha ha, Tích Triều, ngươi đẹp như vậy, trên thế gian này có thứ gì đẹp hơn ngươi được, ngươi là gì thì quan trọng sao?……..Ta biết ngươi nhất định đã tu luyện đến cảnh giới cao thâm nhất, hoa sen là hoa của Phật giới, ngươi nhất định là coi thường chốn phàm trần loạn lạc sẽ vấy bẩn ngươi………nhưng mà, ngươi ở đây chỉ có một mình, ngàn năm vạn năm, cô độc, không có ai bên cạnh ngươi, ngươi hạnh phúc sao? Tích Triều, Tích Triều, ngươi thật sự thấy hạnh phúc sao?”

     Hắn chậm rãi vươn tay ra, tựa như muốn chạm vào bích liên. Nhưng đóa hoa ở giữa hồ xa xăm, hắn đương nhiên không thể với tới, hắn cũng không dám nghĩ tới được chạm vào một đóa bích liên thanh khiết như thế. Hắn chỉ là từ phía xa, dùng tay phác lại hình dạng nụ hoa, si ngốc nói:

     “Phật nói người ta có kiếp sau, không biết làm thần tiên thì sao? Nếu như ta cũng là hoa sen, có thể cùng ngươi đứng trong hồ, cho dù vĩnh viễn không thể rời khỏi đây cũng không sao…….ha ha, tiếc rằng ta lại chỉ là một con báo tinh, mười kiếp nữa cũng đừng mong trở thành hoa sen, ngươi là thánh vật mà cả thần thánh cũng vô phương với tới, dù ta lên được Thiên Đình cũng vẫn là loại yêu tinh thấp kém, khoảng cách giữa chúng ta cũng xa xôi như bích lạc2hoàng tuyền3……….nếu có một ngày, Phật Tổ rủ lòng thương, cho ta xuống trần đầu thai làm người, ừ, ta vẫn muốn chúng ta được cùng là nam nhân, ta và ngươi, như vậy mới có thể được tương phùng, cùng đối ẩm, cùng vượt qua ngàn sầu vạn khổ. Tích Triều, đến lúc đó, không biết sẽ hạnh phúc thế nào? Ha ha ……….. ha…..ha………”

     Hắn cười lớn một hồi, cuối cùng say khướt, ngã xuống bên hồ, bất tỉnh nhân sự. Hũ rượu trong tay nghiêng đi, hơn phân nửa rượu còn lại đổ hết xuống bích hồ.

 

——————-

(1) vạn tử thiên hồng: ý chỉ các loại hoa

(2) bích lạc: chỉ Thiên giới

(3) hoàng tuyền: chỉ Nhân gian