Hôn quân-Chương 59

Tác giả : Thời Bất Đãi Ngã

Edit : Tử Hầu bà bà

Chương 59

Tề Quân Mộ hiển nhiên phát hiện sắc mặt của Thẩm Niệm thay đổi, y không muốn người này hiểu lầm chính mình phái người giám sát hắn, đang chuẩn bị lên tiếng thì thấy Thẩm Niệm không có vấn đề gì mỉm cười, sau đó gương mặt hiện vẻ hiếu kỳ: “Làm sao Hoàng thượng biết Trình Cẩm gửi thư cho vi thần có đề cập đến Duệ vương?”

Tề Quân Mộ bình tĩnh nhìn hắn, trên mặt chỉ có vẻ hiếu kỳ chứ không có sự hoài nghi và trong đôi mắt cũng ngập tràn sự tín nhiệm.

Hoàng đế nở nụ cười rồi nói: “Trình Cẩm như con chim ưng non trước mặt ngươi, Duệ vương ở Tây Cảnh cách xa kinh thành như vậy mà bên cạnh hắn lại không có lấy một người tin tưởng, trẫm cũng không tin hắn có thể nghẹn trong lòng mà không nói gì.”

Thẩm Niệm cười ha ha hai tiếng, hắn thầm thì một câu: “Không ngờ hoàng thượng lại có thể hiểu Trình Cẩm như vậy, thế mà hắn ngay cả mặt của hoàng thượng cũng chưa từng nhìn thấy được mấy lần đâu.”

Giọng nói thì thầm của hắn rất nhỏ, nhưng khoảng cách hai người lại rất gần cho nên Tề Quân Mộ nghe rõ ràng ràng lời kia.

Hoàng đế không chút nghĩ ngợi trả lời một câu: “Người trẫm hiểu không phải hắn mà là ngươi. Thẩm Niệm, trẫm không tin người khác, trẫm chỉ tin tưởng ngươi mà thôi.”

Thẩm Niệm cũng không ngờ Hoàng đế lại nói như vây, nhất thời hắn kinh ngạc ngẩn người nhìn Hoàng đế.

Đối với một người đã rung động mà nói, một câu mà người mình thích lơ đãng nói ra cũng đủ đả động đến trái tim nhất trí mạng nhất. Biết rõ Hoàng đế không có ý gì khác nhưng hắn cố gắng kiềm chế trái tim mình không thể khống chế muốn nhảy cẩng lên.

Lời của Tề Quân Mộ vốn là lời chân thành, trong lòng thật sự nghĩ như vậy.

Khi mà y nhìn thấy Thẩm Niệm vẫn cứ nhìn ngẩn ngơ vào chính mình như thế, đáy lòng hiện lên một tia mất tự nhiên mà chính mình cũng không biết diễn tả như thế nào. Vốn chỉ là một câu nói bình thường trong đầu mà ở đây dường như phảng phất chứa đựng một ý tứ khác trong bầu không khí mất tự nhiên này.

Sự mất tự nhiên trong lòng lại có chút kỳ quái, tâm tình phức tạp như vậy đan xen vào nhau khiến Hoàng đế có một mong muốn là né tránh ánh mắt của Thẩm Niệm.

Nhưng y lại không làm như vậy, thứ nhất y kiềm chế được tâm tình xa lạ này, thứ hai là đôi mắt của Thẩm Niệm xinh đẹp vô cùng. Chăm chú nhìn một người thì lại càng đẹp hơn.

Dường như lúc này đôi mắt của Thẩm Niệm rất sáng, bên trong như cả một bầu trời sao, đẹp đến mức khiến người ta không thể dời mắt đi được.

Tề Quân Mộ bất giác liếm môi, y rất muốn đưa tay vuốt ve gương mặt ôn nhuận như ngọc của Thẩm Niệm, y rất muốn biết có phải Thẩm Niệm cũng mang dung mạo như thế này ra trận giết địch trên chiến trường hay không.

Hoặc có lẽ gương mặt càng thêm sắc bén hơn so với hiện tại, khí thế như cầu vồng như thanh kiếm sắc bén rời khỏi vỏ? Khí chất vừa ôn hòa vừa sắc bén lại xuất hiện trên gương mặt một người làm người khác luôn muốn nhìn thấy một gương mặt khác của hắn.

Hoàng đế cảm thán trong lòng nhưng khi cảm giác được sự mềm mại ấm áp của làn da dưới bàn tay, Tề Quân Mộ mới bừng tỉnh, y hiển nhiên thật sự đưa tay bao phủ lên đôi mắt của Thẩm Niệm, Hoàng đế hoàn hồn đến nỗi cảm nhận được sự rung động của hàng mi dài của Thẩm Niệm trong lòng bàn tay của chính mình.

Có lẽ đã biết hành động đường đột hù dọa đến Trấn Bắc hầu đã từng trải qua vô sô máu tanh, lúc này cả người Thẩm Niệm cứng đơ đứng đó. Lần đầu tiên Tề Quân Mộ có chút hoảng hốt, lần đầu tiên y làm ra động tác vừa thất lễ lại đầy mập mờ như vậy với người khác.

Quan trọng nhất chính là người này không phải phi tử của y mà là thần tử y coi trọng nhất.

Một Hoàng đế hành động như vậy đối với thần tử như vậy rất dễ khiến người ta liên tưởng đến chuyện đoạn tụ phân đào.

Nếu như bởi vì vậy mà Thẩm Niệm có khúc mắc trong lòng vậy thì cái được không bù đắp được cái mất.

Khi Đế vương thu tay lại đã suy nghĩ như vậy nhưng y phát hiện chính mình thầm nghĩ chuyện này thì trong lòng lại không có một chút tâm tình bài xích nào cả.

Có lẽ người kia là Thẩm Niệm có nên dù có vượt ranh giới thì y vẫn có thể kiên nhẫn được.

Thẩm Niệm hoàn hồn từ trong sự kinh ngạc cực độ, hắn ngước nhìn Hoàng đế, đầu óc trống rỗng. Hắn biết hắn nên nói lời gì đó để hòa hoãn lại bầu không khí nhưng miệng hắn muốn động miệng lại không phát ra một âm thanh nào.

Tựa như vừa rồi Đế vương nhìn hắn từ từ vươn tay áp vào gương mặt của hắn.

Trong nháy mắt, hắn không nhìn thấy bất cứ điều gì nhưng cũng không cảm thấy sợ. Bởi vì người này là Hoàng đế, là Tề Quân Mộ, người này sẽ không hại hắn.

Người này chính là người mà hắn thầm thích trong lòng, cảm nhận được độ ấm trên tay của Tề Quân Mộ mà hắn chẳng những không sợ mất đi ánh sáng rực rỡ mà tận trong tim thầm dâng lên niềm vui mừng cùng với sự không tin đây là sự thật.

Có lẽ đây là lần gần Hoàng đế nhất trong kiếp này của hắn, có lẽ sau này không còn có cơ hội nữa. Hoàng đế cứ như thế vượt qua đường giao nhau giữa quân thần, có phải cũng có ý thích trong lòng hay không.

Thẩm Niệm biết bản thân hắn không nên có tình cảm như vậy nhưng hắn vẫn cứ viện lý dó cho chính mình, lúc này đây yên lặng cảm nhận một chút tình cảm mong ước được đền bù. Chờ đến khi thời khắc này đi qua sẽ khôi phục lại quan hệ quan thần như bình thường.

Thẩm Niệm nghĩ đến đây thì hoàn toàn tỉnh táo, hắn phân chính mình thành hai phần, một phần rung động không dừng, một phần thì luôn giữ vững bình tĩnh.

Thẩm Niệm ‘giữ vững bình tĩnh‘ mỉm cười với Hoàng đế, nụ cười vẫn giống như xưa, sao chép một cách hoàn mỹ chưa từng để lộ ra một chút biểu hiện dư thừa nào, hắn vừa cười vừa nói: “Hoàng thượng, trên mặt vi thần có vết bẩn nào hay sao? Vậy vi thần có được xem là mất lễ nghi trước mặt hoàng thượng hay không?”

Hắn mở lối tốt nhất cho hành vi vừa rồi của Hoàng đế. Chỉ cần Hoàng đế nói một câu là có thể theo lối mà đi xuống, là có thể che giấu hành vi thất thố vừa rồi, Hoàng đế vẫn là Hoàng đế, hắn vẫn là thần tử.

Cân bằng lẫn nhau.

Tất cả vừa rồi chỉ là vui đùa của Hoàng đế mà không ảnh hưởng đại thể, Thẩm Niệm thân là thần tử sẽ không canh cánh trong tim, Tề Quân Mộ thân là Hoàng đế cũng không cần để tâm tới.

Tề Quân Mộ tất nhiên biết Thẩm Niệm đã mở lối cho mình, đây là chuyện hoàn toàn ngoài ý muốn. Trong tim của y lại mang theo vài phần bất an và hoảng hốt.

Tề Quân Mộ biết rõ ràng chỉ cần bước xuống bậc thang thì tất cả mọi thứ sẽ trở lại bình thường. Nhưng nhìn về nụ cười thản nhiên của Thẩm Niệm đang viện cớ vì động tác thất lễ của y, trái tim của y lần nữa khẽ rung động.

Biểu hiện của Thẩm Niệm hoàn mỹ không chút sơ hở, trên đời này nào có thần tử cầm trọng binh trong tay khi tỉnh táo lại giúp Đế vương mở lối sau khi bị những hành động ẩn chứa đầy sự mập mờ như vậy, chẳng lẽ không phải nên cảm thấy tức giận cảm thấy phẫn nộ thậm chí là bị nhục nhã sao?

Tề Quân Mộ đã loạn vẫn bình tĩnh phân tích suy nghĩ tình huống trước mắt, trong lòng đưa ra kết luận mà một người như y trước đây hoàn toàn không nghĩ ra.

Thẩm Niệm là một người kiêu ngạo, nếu như trong lòng không có bất cứ suy nghĩ gì thì cho dù y có là Hoàng đế thì Thẩm Niệm cũng tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho y khi có hành động như vậy.

Còn bản thân thì sao? Tề Quân Mộ hiếm khi mờ mịt, y không ngờ sự việc lại trở thành như vậy, cũng không ngờ quan hệ của chính mình với Thẩm Niệm lại vượt qua lễ quân thần.

Khi mọi chuyện xảy ra ở trước mắt, phản ứng đầu tiên của y chính là bình tĩnh phân thích tâm sự của Thẩm Niệm.

Đồng thời, y biết chính mình cũng không chán ghét Thẩm Niệm.

Trong phút chốc, Hoàng đế nghĩ ngợi rất nhiều, cảnh tượng xấu nhất đều xoay qua chuyển lại trong đầu.

Nhưng việc này có thể tạm thời áp xuống, điều quan trọng bây giờ chính là y phải trả lời như thế nào đối với Thẩm Niệm.

Nghiêm túc suy nghĩ trong lòng, Tề Quân Mộ nhìn Thẩm Niệm chậm rãi cất tiếng nói: “Không phải.”

Thẩm Niệm đang chờ Hoàng đế lên tiếng thì trong mắt lại hiện lên sự mờ mịt, một khắc tiếp theo hắn hỏi lại: “Cái gì?”

Tề Quân Mộ không có ý tránh né, y thành thật nói: “Trên mặt ngươi không có bẩn gì, trẫm đơn thuần chỉ cảm thấy ánh mắt của ngươi rất đẹp.”

“A?” Thẩm Niệm hoàn toàn sợ ngây người, hắn không rõ tại sao Hoàng đế lại nói như vậy, hoặc căn bản không dám cẩn thận nghĩ tới.

Tề Quân Mộ từ từ lui về sau hai bước rồi ngồi xuống ghế, thần sắc bình tĩnh lại phức tạp, y biết mình chính là một người khá cứng đầu.

Từ lúc trước xin cưới Ôn Uyển đã nhìn ra được, thân thể Ôn Uyển không tốt cũng được không được Thái hậu thích cũng được, trong lòng y thích sẽ diễn đạt ra, cho dù sợ hãi Cảnh đế ở trước mặt nhưng y vẫn sẽ tranh thủ.

Cưới Ôn Uyển, Thái hậu không thích, y sẽ bảo vệ, nếu Thái hậu vẫn cứ gây chuyện, y vẫn sẽ bảo vệ. Cưới Ôn Uyển là nguyện vọng của y, y tất nhiên phải che chở nàng để không bị oan ức.

Từ những việc này có thể nhận ra Tề Quân Mộ là một người khá nghiêm túc, trước khi đưa ra sự chọn lựa thì y sẽ nghiệm túc cân nhắc, đã lựa chọn thì y sẽ không hối hận, cũng sẽ không để cho người khác ức hiếp người của mình.

Sau đó nhận sự phản bội, sống lại lần nữa, nếu như trở lại thời điểm ban đầu thì y sẽ không chút do dự mà chọn việc vứt bỏ Ôn Uyển.

Dù cho trong lòng có hận có oán đến đâu thì y sẽ không để người này lại xuất hiện trước mắt mình lần nữa. Đương nhiên, y cũng không có quay trở lại lúc ban đầu mà là lúc tất cả đã xong xuôi hết rồi.

Đối với Ôn Uyển đã từng là người vừa yêu vừa hận vừa ác mộng, mặc dù trong đầu Tề Quân Mộ có mấy điều không thích ứng nhưng y vẫn có thể thờ ơ lạnh nhạt, từ hành vi của Ôn Uyển từng chút từng chút đều nói lên ban đầu chính mình có bao nhiêu ngu xuẩn.

So sánh giữa Thẩm Niệm và Ôn Uyển vốn dĩ đã bất hợp lý.

Đối với Thẩm Niệm, tình cảm của Tề Quân Mộ rất phức tạp.

Thẩm Niệm là một người hào hiệp, trông như ôn hòa nhưng lại cực kỳ cao ngạo, căn bản không quan tâm đến quyền thế, nếu không kiếp trước cũng không dứt khoát ra đi như vậy. Vì điều này mà Tề Quân Mộ chọn hợp tác với hắn.

Trên đời này cũng có võ tướng đánh trận, có võ tướng xuất thân không tốt, thế nhưng đối với quyền thế thoảng qua như mây khói chỉ có mỗi Thẩm Niệm. Ở một trình độ nào đó mà nói, Thẩm Niệm ở trong lòng Tề Quân Mộ là một người khá sạch sẽ, không nhiễm chút bụi trần.

Y cùng với Thẩm Niệm rất ăn ý, quan hệ quân thần rất hòa hợp, cũng vì thế mà y tất nhiên không muốn xa lạ với Thẩm Niệm.

Nhưng đột nhiên phát hiện tình huống thế này cũng khiến y loạn tâm, nhưng Hoàng đế là người có tính cách ngang tàng, mặc dù hoảng hốt không ngừng nhưng y vẫn trấn áp xuống. Y nghĩ, nếu như người kia là Thẩm Niệm thì y vui lòng cẩn thận suy nghĩ tính khả năng của chuyện này.

Suy nghĩ một việc cần có thời gian, nhất là chuyện có khả năng liên quan đến nửa đời sau, Hoàng đế rất thận trọng.

Tề Quân Mộ kinh ngạc với suy nghĩ đầu tiên của chính mình lại là chuyện này, nhưng trong đầu hình như cũng không phải rất kinh ngạc.

Sự việc đến quá mức đột ngột, nhưng Tề Quân Mộ lại rất bình tĩnh, sau khi bình tĩnh phân tích tình cảm của Thẩm Niệm, vậy mà y lại không nghĩ đến việc lợi dụng Thẩm Niệm.

Dùng gương mặt giả tạo tiếp cận Thẩm Niệm cũng hay, chỉ cần ôn hòa một chút biết đâu có thể khiến hắn quyết một lòng với chính mình, biến thành thanh đao không có yêu ghét rõ ràng.

Nhưng Hoàng đế chưa từng suy nghĩ về tính khả năng của chuyện này, tình cảm của bản thân y đã thất bại cũng sẽ không lợi dụng tình cảm của người khác, dù sao phần tình cảm này hơi đặc biệt.

Thậm chí, Hoàng đế còn khá bình tĩnh suy nghĩ liệu sau này hai người bên này sẽ nảy sinh hậu quả…

Trong lúc Tề Quân Mộ suy ngẫm những điều này thì Thẩm Niệm từ từ hoàn hồn.

Đều là người thông minh, Hoàng đế đang suy nghĩ gì thì Thẩm Niệm nhanh chóng suy nghĩ cẩn thận.

Hắn cảm thán sự nhạy bén giữ vững bình tĩnh của Hoàng đế, sau đó hắn mím môi, mở miệng nói với giọng nói hơi khàn khàn: “Hoàng thượng, vi thần…”

Tề Quân Mộ đưa tay cắt ngang lời hắn muốn nói, Hoàng đế nhìn Trấn Bắc hầu còn trẻ tuổi như mình rồi lên tiếng: “Thẩm Niệm, ngươi muốn nhận đươc gì từ trẫm?”

Thẩm Niệm nhìn Hoàng đế, suy nghĩ ở tận sâu trong tim biến hóa tới lui.

Chương 60

5 thoughts on “Hôn quân-Chương 59

Leave a Reply