Cháu Đích Tôn – Chương 77

CHÁU ĐÍCH TÔN

(Tựa Hán Việt: Đích Trưởng Tôn)

Tác giả: Thời Bất Đãi Ngã

Dịch: Mặc Thủy

.

Chương 77

Hoàng đế đã mặc kệ Việt Tú được một thời gian rồi, hôm nay tâm trạng ngài khác hơn, nếu Việt Tú đã chủ động nhắc đến việc này thì Hoàng đế cảm thấy cũng nên suy nghĩ về nó rồi.

Hoàng đế vốn cảm thấy rằng tính cách Tề Mẫn rất thích hợp để đi Nam Chiếu, Tề Mẫn hung dữ, sẽ không dễ bị người ta bắt nạt. Nhưng bản thân Hoàng đế thấy tốt không có nghĩa là Tề Mẫn vui lòng, cô ta thậm chí còn khóc lóc trước mặt Hoàng đế. Tề Mẫn vốn dĩ luôn cứng đầu khó bảo, lần này lại tỏ ra mềm yếu vài lần, Hoàng đế cũng mềm lòng. Hơn nữa, lại tính cả việc ông cụ Lâm cầu hôn xong lại từ hôn, Hoàng đế thật sự có hơi áy náy với Tề Mẫn. Tuy Hoàng đế tự ý quyết định việc này, chưa hề lan truyền ra phạm vi lớn, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Hoàng đế áy náy với Tề Mẫn rồi chụp mũ lên đầu ông cụ Lâm và những người khác trong nhà.

Có lẽ đây chính là vì khi ngươi thấy ai thuận mắt thì có thể hái cả sao trên trời cho người ta, còn một khi đã không vừa mắt rồi, thì dù kẻ đó có dâng sao trên trời đến trước mặt ngươi, ngươi cũng sẽ cảm thấy ánh sao quá chói mắt, cảm thấy người kia muốn hại mình. Thái độ của Hoàng đế với ông cụ Lâm hiện giờ chính là kiểu thứ hai, thỉnh thoảng nghe thấy ai đó nhắc đến ông cụ cũng đủ khiến ngài phiền lòng.

Nhưng bây giờ thì ông cụ Lâm ở nhà nghỉ dưỡng rồi, cũng không có cơ hội xuất hiện trước mặt ngài, muốn tìm cái cớ để trách mắng vài câu cũng không được nữa. Bây giờ Hoàng đế chỉ muốn ông cụ Lâm nhanh chóng dâng sớ từ quan, chờ nhà họ Lâm rời xa khỏi kinh thành thì tâm trạng của ngài mới có thể khá hơn được. Về phần Lâm Duyệt được tính là nhà họ Lâm, Hoàng đế tuy có phiền lòng nhưng nhiều hơn là đồng tình cho hắn, tạm thời chưa đến tình trạng không muốn nhìn thấy mặt.

Hoàng đế nhanh chóng ngừng nhớ về mớ lộn xộn của nhà họ Lâm, ngài nghiêm túc suy nghĩ về tình hình trước mắt. Tề Mẫn không muốn gả đến Nam Chiếu, ngài cũng không thể vì chuyện này mà làm tổn thương Tề Mẫn, chỉ có thể chọn một công chúa khác.

Bây giờ chỉ còn lại Tứ công chúa và Lục công chúa là đủ tuổi, nhưng Tứ công chúa quá hiền lành, thậm chí là hơi nhu nhược và không có chính kiến, gặp ngài còn không nói nổi vài câu trọn vẹn, nếu đi Nam Chiếu mà bị oan ức gì thì có lẽ còn chẳng dám lên tiếng, chứ đừng mong cung cấp tin tức gì cho Đại Tề.

Lục công chúa thì tính tình và phẩm hạnh đều tốt, là một người đoan trang, học thức cũng khá, nhưng sức khỏe quá kém, đi vài bước đã phải dừng lại thở dốc, ngày ngày dùng thuốc giữ mạng. Đường đi Nam Chiếu quá xa xôi, biết đâu chừng giữa đường nàng đã không chịu được, hai người đều không phải là sự lựa chọn tốt để đi hòa thân. Nghĩ đến đây, Hoàng đế thật sự sầu lo.

Hoàng đế cho rằng một mình lo buồn cũng không nghĩ ra cách giải quyết, bèn cho người gọi ba anh em Tề Nhiễm đến. ngài không muốn gọi đến quan viên trong triều, những người kia vừa đến là sẽ cãi nhau, mỗi người đều có cái lý của mình, đại diện cho biết bao nhiêu lợi ích phía sau. Nhưng cứ huyên náo như thế thì chỉ khiến cho ngài càng thêm phiền lòng mà thôi.

Tề Nhiễm, Tề Anh và Tề Tĩnh đến rồi, Hoàng đế trực tiếp mở miệng nói ra việc muốn ban hôn cho Việt Tú, sau đó hỏi: “Các con đều cùng cùng một huyết thống, cảm thấy nên xử lý việc này ra sao mới tốt?”

Ba người Tề Nhiễm không lập tức lên tiếng, Hoàng đế dễ dàng hỏi ý kiến họ, nhưng cả ba đều không ngốc, mẫu phi của cả ba vị công chúa trong hậu cung đều không hề mong muốn con gái mình phải gả đi xa. Bây giờ mà lên tiếng, thì những phi tần kia tất nhiên không dám oán giận Hoàng đế, nhưng vẫn có thể dựa vào nhà mẹ đẻ mà gạt chân các Hoàng tử.

Tề Nhiễm biết kiếp trước Việt Tú một mình về Nam Chiếu, không hề có việc đi cầu hôn. Vì sao kiếp này đột nhiên lại làm vậy? Y cảm thấy mình hơi không hiểu ý Việt Tú nữa rồi.

Hoàng đế thấy cả ba đều không lên tiếng, ngài cũng vui lòng chờ họ suy nghĩ cho kỹ. Cảm thấy thời gian đã đủ rồi, Hoàng đế mới hỏi Tề Nhiễm: “Thái tử, con thấy sao?”

Tề Nhiễm cung kính đáp: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần cho rằng không có muội muội nào thích hợp để đến Nam Chiếu, việc này cần phải bàn lại.”

Tề Anh và Tề Tĩnh cũng vội phụ họa lời của Tề Nhiễm. Hoàng đế thấy vậy thì trong lòng nghẹn lại.

Đúng lúc này thì Tề Tĩnh lên tiếng, nói rằng: “Bẩm phụ hoàng, tuy Việt Tú là vương tử Nam Chiếu, nhưng nếu so sánh với công chúa của Đại Tề ta thì thân phận vẫn thấp hơn khá nhiều, hơn nữa tình hình Nam Chiếu hiện giờ không rõ ràng, để các tỷ tỷ phải gả thấp thật sự là hơi oan ức.”

Tề Nhiễm nghe Tề Tĩnh nói vậy thì dường như đã đoán được gã định nói gì. Hoàng đế hỏi ngay: “Con có cách gì?”

Ánh mắt Tề Tĩnh khá sắc bén, vẻ mặt khinh khỉnh nói: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần cho rằng nếu đã cầu hôn công chúa, vậy thì chỉ cần đó là công chúa là được. Đám đại thần trên triều đình kia chỉ biết mở miệng nói gả công chúa, bọn họ nào có hiểu được nỗi đau phải chia cắt với ruột thịt. Phụ hoàng là vua, nhưng cũng là cha, gả công chúa đi tất nhiên cũng biết đau buồn. Nếu đã vậy, thì để con gái những kẻ kia trở thành công chúa, gả cho Nam Chiếu đi.”

Để một người không phải là công chúa biến thành công chúa là một việc rất đơn giản, chỉ cần Hoàng đế hoặc một vị nương nương trong hậu cung mở miệng nhận cô ấy là được. Hoàng đế nghe vậy thì cũng động lòng, nhưng nghĩ lại, ngài nói: “Lời này tuy rằng có lý, nhưng việc không dễ làm đâu.”

Từ ngàn năm nay, mọi người đều đã quen với việc hoàng thất gả công chúa đi hòa thân rồi, bây giờ đột nhiên đổi ý muốn triều thần gả con gái mình, bọn họ ắt không thiếu lý lẽ phản bác. Nhưng Hoàng đế vẫn cảm thấy ý kiến của Tề Tĩnh rất khá, có thể giải quyết được tình cảnh khó khăn hiện giờ.

Tề Tĩnh nói: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần cho rằng dù chọn một công chúa trong triều, nhưng thân phận cũng không thể quá thấp, nếu không thì trong lòng vương tử Việt Tú sẽ nảy sinh khúc mắc, ngoài ra thì phẩm hạnh cũng phải xuất chúng, nhưng thế mới không có vẻ Đại Tề ta đang qua loa.”

Hoàng đế cân nhắc đề nghị của Tề Tĩnh, gật đầu. Lúc này thì Tề Nhiễm đã hiểu ra dự định của Tề Tĩnh, thậm chí còn đoán được vì sao gã lại đưa ra đề nghị như vậy, nhưng y không lên tiếng. Thậm chí khi Tề Tĩnh tỏ ra vô tình nhìn về phía mình, y không hề có biểu cảm gì, chỉ đứng đó không phụ họa cũng không phản đối, tựa như hoàn toàn không hiểu gã đang định làm gì.

Hoàng đế nghĩ nghĩ rồi hỏi: “Thái tử và Tề Anh thấy sao?”

Tề Nhiễm biết Hoàng đế đã động lòng, y rũ mắt đáp: “Ý của cửu đệ rất hay, nhưng Việt Tú vốn đã ở kinh thành, việc chọn một công chúa trong triều ắt không giấu được cậu ta. Nếu Việt Tú dễ dàng tiếp nhận việc này, thậm chí không hề tức giận, nhi thần cho rằng vẫn nên giữ cậu ta lại đây. Một người biết nhẫn nhục như vậy mà về Nam Chiếu thì sau này sẽ là mối đe dọa của Đại Tề.”

Dù sao công chúa thật và công chúa giả có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau, có người thậm chí sẽ cho rằng đây là một sự sỉ nhục. Nhưng Tề Nhiễm biết, Việt Tú muốn trở lại Nam Chiếu giành ngai vàng, nên chắc chắn sẽ nhẫn nhịn. Chẳng qua là sau khi nhịn nhục thì trong lòng cậu ta có tích tụ oán hận hay không thì khó mà nói rõ.

Hoàng đế gật đầu.

Tề Anh thì thành thực nói: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần cho rằng lời của Thái tử và cửu đệ đều có lý. Nhưng nhi thần cho rằng không bằng để mặc cho nội loạn ở Nam Chiếu tiếp diễn, chờ bọn họ không còn xoay sở được nữa, nhi thần sẽ dẫn quân về nam, đánh thẳng vào Nam Chiếu.”

Tề Anh nói ra một câu tràn đầy tư thế thổ phỉ, Hoàng đế cảm thấy buồn cười, hỏi lại: “Khi nào thì con mới sửa được cái tật thích đánh đánh giết giết này? Đại Tề và Nam Chiếu vừa mới ngừng chiến một năm, làm gì còn sức lực mà đánh tiếp?”

Tề Nhiễm nghe Hoàng đế nói vậy thì âm thầm thở dài. Dù sao đi nữa, tình hình của Đại Tề hiện nay là vậy, mà ngày sau Nam Chiếu chắc chắn sẽ trở thành một mối họa của Đại Tề. Tất nhiên, y không sợ hãi, chỉ cần kẻ nắm quyền có lòng thì chiến loạn ắt sẽ dừng gót tại biên cương.

Lúc này, Tề Tĩnh im lặng nhìn sang Tề Nhiễm một cái rồi nói với Hoàng đế: “Bẩm phụ hoàng, nhi thần đã có một người thích hợp, không biết có nên nói hay không.”

Hoàng đế đáp: “Con nói thử xem.”

Tề Tĩnh nói tiếp: “Trong những ngày này nhi thần đều học tập trong cung, lâu ngày không nghe tin tức gì, đến khi ra khỏi cung mới biết chuyện Lâm thượng thư không quá tỉnh táo mới chọc giận phụ hoàng. Nhưng bây giờ Lâm thượng thư vẫn còn đang giữ chức, thân phận tương đối cao, chọn ra một công chúa trong nhà cũng là hợp lý.”

Hoàng đế ửng sốt, sau đó lại mừng thầm, ngài gật đầu nói: “Con không nói thì Trẫm cũng không nhớ ra Lâm Đàm.”

Hoàng đế đang chán ghét ông cụ Lâm, bây giờ cuối cùng cũng phát hiện ra ông cụ còn tác dụng.

Hoàng đế nhìn ba người, nói: “Các con lui ra đi, Trẫm còn cần suy nghĩ thật kỹ về việc này.”

Tề Nhiễm, Tề Anh, Tề Tĩnh lần lượt ra ngoài. Chờ sau khi ra khỏi đại điện một lúc lâu, đúng lúc cả ba sắp tách ra, Tề Tĩnh mới nhìn Tề Nhiễm, ung dung cười nói: “Thái tử có ngạc nhiên với lời nói của ta chăng?”

Tề Anh nhìn Tề Tĩnh một cái rồi rũ mắt, Tề Nhiễm bình thản đáp: “Cửu đệ suy nghĩ lanh lợi, người khác không bì được, xem ra mấy ngày gần đây học tập chăm chỉ là rất có ích, sau này cần phải cố gắng hơn nữa, đừng làm ra những việc khiến phụ hoàng nổi giận nữa.”

Tề Tĩnh phì cười: “Thái tử trong lòng ta mới là người có tài, ta và thất ca tự hổ thẹn là không bằng.”

Lời vừa nói ra, Tề Anh bên cạnh đã xen vào: “Cửu đệ nói thế thì sai rồi, ta và ngươi làm sao giống được, từ nhỏ ta đã vụng về, đọc sách hay viết chữ đều chưa từng được phụ hoàng khen ngợi, chỉ biết múa đao múa kiếm là ngươi không bằng ta mà thôi.”

Tề Tĩnh mỉm cười đáp lại Tề Anh: “Đệ đệ nói sai rồi, mong thất ca đừng trách.”

Nói xong, gã hơi nghiêng mình chào Tề Nhiễm rồi bỏ đi.

Chờ Tề Tĩnh đi rồi, Tề Anh mới nhẹ giọng nói với Tề Nhiễm: “Tam ca, Đệ còn chưa đọc hết kinh Phật của ngày hôm nay, đệ về cung trước.”

Tề Nhiễm gật đầu .

Tề Nhiễm chậm rãi trở lại Đông cung, Cát Tường đi theo sau thì không dám nói mấy lời vui vẻ như trước nữa. Tề Nhiễm về đến Đông cung, trái tim treo ngược trên cổ họng giờ mới có thể quay về vị trí của nó. Đối diện với Tề Tĩnh, y lúc nào cũng phải tập trung hết tinh thần mới được.

Nhưng sự mệt mỏi trong lòng Tề Nhiễm lập tức bị quét sạch khi nhìn thấy Lâm Duyệt đang nằm bò trên bàn một cách cực kỳ mất hình tượng, y cho người hầu, bao gồm cả Cát Tường, lui ra hết rồi mới hỏi: “Đến khi nào vậy?”

“Vừa mới đến thôi, đoán chắc em sắp trở lại nên không đi tìm.” Nếu là trước kia, linh hồn Lâm Duyệt mà bay đến hoàng cung thì tất nhiên sẽ đi lang thang tìm Tề Nhiễm tán gẫu. Nhưng quan hệ giữa hai người bây giờ đã khác, suy nghĩ của hắn cũng thay đổi nhiều, đồng thời cũng nghĩ cho Tề Nhiễm nhiều hơn. Hắn sợ nếu mình còn tiếp tục tán dóc với Tề Nhiễm như trước, rồi y mà không khống chế được biểu cảm, thất thố trước mặt Hoàng đế thì lại bị trách phạt. Hơn nữa hắn không muốn đi đâu cả, chỉ muốn chờ Tề Nhiễm trở lại là có thể lập tức nhìn thấy hắn đang chờ y.

Tề Nhiễm hiểu ẩn ý trong lời của Lâm Duyệt, khẽ ừ một tiếng. Lâm Duyệt nhướn mày nhìn y, hỏi: “Làm sao vậy? Hoàng thượng làm khó em à?”

Tề Nhiễm lắc đầu, ngồi xuống đối diện Lâm Duyệt, đáp: “Không phải tại phụ hoàng, là cửu đệ.” Y kể lại biểu hiện của Tề Tĩnh trên triều hôm nay, sau cùng Tề Nhiễm nói: “Tâm tư cửu đệ quá sâu, từ trước đến nay vẫn luôn thích trốn đằng sau bày kế, rất ít khi thể hiện bản thân như vậy. Hôm nay biểu hiện của gã trước mặt phụ hoàng khác hẳn thường ngày, khiến cho ta khá là kinh ngạc.”

Tính ra thì từ kiếp trước đến nay, đây là lần đầu tiên Tề Tĩnh đối đầu trực diện với y.

Vì y đã biết một số sự việc từ trước, nên có thể chặt đứt vây cánh của Tề Tĩnh và Tề Anh. Nhưng Tề Tĩnh sẽ không dễ dàng nhận sai như vậy, gã sẽ im lặng chờ cơ hội để tranh đua với y.

Lâm Duyệt rót cho y một chén trà, nói: “Cái này thì có gì đáng kinh ngạc đâu, dù gã thể hiện mình nhẫn nhịn hay là xuất chúng thì chẳng qua cũng chỉ là vì cái ghế kia. Trước kia nhẫn nhịn là vì gã có vốn, bây giờ phải để lộ tài năng là vì sau lưng đã không còn ai, An quý phi bị giam vào lãnh cung, nhà họ An đã mất quyền thế, không còn ai bày mưu cho gã nữa. Gã muốn giành lấy thứ mà mình muốn thì buộc phải cho những người ủng hộ mình thấy được hy vọng, như thế mới có người muốn đi theo gã. Cũng như việc ngày hôm nay, vì đề nghị của gã có trọng lượng trong lòng cha em hơn em và Tề Anh, vậy thì cha em cũng sẽ xem trọng gã hơn một chút.”

Tề Nhiễm nhận trà, đáp: “Lời Duyệt nói cũng không sai chút nào, nhưng ta cho rằng gã làm như vậy, nguyên nhân chính là vì Duyệt.”

“Vì ta?” Lâm Duyệt kinh ngạc thật, vì hắn không nghĩ đến điều mà Tề Nhiễm vừa nói. Hắn bất giác có hứng thú, nhìn Tề Nhiễm hỏi: “Vậy em nói thử xem, tại sao lại là vì ta?”

~*~

Chương 78

7 thoughts on “Cháu Đích Tôn – Chương 77

  1. Mịa lần này ai gả cho Việt Tú tui cũng thấy tội. Cái kiểu của VT tui không thích lắm. Gả qua bên đó là chôn xương bên đó luôn. Chưa kể khi nó bắt đầu có dã tâm cắn ngược lại thì cô vợ người Đại Tề đảm bảo thê thảm. Cái hoạ này mà rớt lên đầu Lâm Như Ý thì quá bất hạnh. Tui thấy việc gì phải cử một cô gái đi chịu tội vậy ha. Nó đã muốn phản lại thì một cô hay mấy cô cũng làm gì được nó. Xa lắc xa lơ vậy. Vô nghĩa vkl. Ghét phong kiến dã man, coi rẻ đời con gái vl ấy. Nhớ hồi đọc trong lịch sử TQ có lần liên hôn kiểu này, mà con bé khi đó còn chưa được 10 tuổi. Qua được mấy tháng thì chết rồi. Nói thiệt quá là dã man luôn.

    1. Tui o thích ý kiến này của c lắm, dìm VT wá, VT dã tâm hèn nhát nhg o đến mức như c nói — cậu ta vẫn nhận ra đây là người đc ban hôn dù thật hay giả ,trừ khi muốn khai chiến, nhg trong tình trạng này, cậu ta o làm vậy — người đó vẫn an toàn, nếu o muốn thì chống cự, ông vua o phải hôn quân ,đến bây giờ chưa thấy hành vi nào của VT gọi là ác cả —

  2. Chỗ này:
    Hoàng đế đáp: con thử nói xem
    Tề Nhiễm nói tiếp => ở đây đang là Tề Tĩnh ó nàng
    Thiệt chứ nhân vật Tề Tĩnh này xây dựng vừa thông mình, vừa bản lĩnh, vừa có dã tâm… chẹp chẹp chẹp, nghi ngờ tác giả nhận tiền đút lót để nâng tầm Tề Tĩnh. 😂 Ở một diễn biến khác mà Tề Tĩnh làm nv chính chắc bộ này là phản trọng sinh, phản bàn tay dzàng cmn rồi.😂😂😂

Leave a Reply