Cửu Vạn Phong_Phiên ngoại chi Nhất Biều Ẩm_Phần 2

CỬU VẠN PHONG

Tác giả: Hứa Duy Hạ

.

Dịch: Mặc Thủy

.

Phiên ngoại chi Nhất Biều Ẩm

Phần 2

Hoạn hải phù trầm tha nhân giá y thường

(Chìm nổi trong chốn quan trường chỉ đạt được hư vô)

.

Cố Tích Triều vẫn luôn muốn làm lại từ đầu.

Y không bỏ cuộc.

.

Cửu Hiện Thần Long đã làm quan__ít nhất, cũng là đã gia nhập quan trường, chốn quyền lực.

.

Tâm ta không ở giang hồ, chí của ta cũng không ở giang hồ__Thích Thiếu Thương, tốt nhất ngươi nên giữ cho vững cái chức Ngự Tiền Thần Long Bổ Đầu của ngươi, đợi ta chiến thắng ngươi một lần.

.

Lúc đó Cố Tích Triều đã nghĩ vậy__Thích Thiếu Thương, cuối cùng ngươi cũng làm quan.

.

Thích Thiếu Thương liệu có còn là Thích Thiếu Thương không, Cố Tích Triều quả thật rất muốn biết.

Kẻ đã từng là hiệp khách giang hồ đó, khi bị trói buộc, mất đi tự do, liệu có thể tiếp tục làm Thích Thiếu Thương hay không.

.

Cố Tích Triều hiểu rất rõ, dù vứt bỏ tất cả ràng buộc giữa y và Thích Thiếu Thương, vứt bỏ tất cả mọi ân oán, y vẫn rất muốn biết, “Ngự Tiền” Thích Thiếu Thương có còn là Thích Thiếu Thương không, hay ít ra, có còn là Thích Thiếu Thương của trước kia.

.

Hắn từng chất vấn y về khát vọng đạt được công danh của bản thân y, nhưng hiện giờ, kẻ làm quan lại chính là hắn.

Trước đây, Cố Tích Triều từng là quan, Thích Thiếu Thương là giặc, còn hiện giờ, thật nực cười, Thích Thiếu Thương thành quan, Cố Tích Triều thành giặc.

.

Chìm nổi giữa quan trường, có bao bi thương, bao gian nan.

Y chưa từng nghĩ đến, Thích Thiếu Thương sẽ bước vào con đường đó.

Tuy rằng Thích Thiếu Thương vào Lục Phiến Môn__nhưng điều đó có gì khác biệt sao?

.

Thời gian mùa hè dường như đi qua rất nhanh, ngắn ngủi khiến người ta trân trọng.

Thân thể lành lạnh ngày hè tiếp nhận một chút hơi ấm mà trở nên ấm áp hơn, rừng núi cây cối um tùm, thức ăn mùa hè cũng phong phú hơn.

.

Vậy nên mùa hè cũng trở thành một niềm vui.

.

Nhưng cuối cùng thì mùa hè cũng phải qua.

.

Thời khắc mùa hè kết thúc, Cố Tích Triều gặp phải một cuộc truy sát tàn khốc nhất từ trước đến giờ.

Nanh vuốt của Thái Kinh trải dài khắp từ phía bắc, bố trí mai phục, ở trấn nhỏ U Châu, Cố Tích Triều rơi vào một vòng vây nguy hiểm.

.

Cố Tích Triều vẫn rất cố chấp không chịu đi tìm một món binh khí vừa tay, cho nên y chỉ có thể dùng Ngọc Toái Chưởng cầm cự trong một thời gian dài.

Y bị thương rất nặng, xương sườn gãy, khi vội vàng bỏ chạy thì gặp phải một đoàn người đi đưa tang, giữa những bộ áo tang bằng vải bố trắng, thanh sam của y càng nổi bật.

.

Cố Tích Triều không ngừng ho ra máu, khung cảnh trước mắt mờ nhạt, ý thức dần dần yếu đi.

Y chưa từng chấp nhận từ bỏ, chỉ là y không còn không chế được thân thể của mình. Thân thể yếu đuối đã mất máu quá nhiều, cho dù y biết rõ nếu hôn mê thì ngay cả cơ hội để tỉnh lại cũng không còn.

Cuối cùng y vẫn ngất đi.

.

Thanh âm cuối cùng còn vọng vào tai là tiếng khóc đau đớn ai oán của đoàn người đưa tang, gần như khiến trái tim ngươi tan nát.

Đoàn người khóc tang đau thấu tâm can, chỉ có người thân mới có thể đau đớn đến vậy.

.

Lúc đó thậm chí Cố Tích Triều còn tưởng rằng, những khúc nhạc ai oán đó có lẽ cũng xem như là tiễn đưa chính y.

.

Đến khi tỉnh lại lần nữa, y phát hiện có một lão phu nhân phúc hậu đang cẩn thận giúp y lau mồ hôi trên trán.

Lão phu nhân nắm tay y, dường như có ý an ủi y.

Lúc ấy trong lòng Cố Tích Triều cảm thấy một chút ấm áp.

Từ trước đến giờ, có ai từng đối xử với y như vậy?

.

Trong ký ức còn sót lại, ngoài Vãn Tình ra, chỉ có….Thích Thiếu Thương thôi.

.

Cố Tích Triều không thua kém người khác, y văn võ song toàn, hoàn toàn vượt hơn hẳn người khác, y thậm chí còn anh tuấn tiêu sái, phong độ hơn người.

Người đó khi gặp y lần đầu đã nói, vị thư sinh này dáng vẻ anh tuấn, khí vũ bất phàm.

.

Có điều, Cố Tích Triều không có cách nào khiến những người khác nảy sinh hảo cảm với mình.

Trong vô số năm trôi qua, người duy nhất đối tốt với y, tính thế nào đi nữa cũng chỉ có thê tử và kẻ thù của y.

.

Có lẽ chính vì sự xa cách và lạnh nhạt cùng tính cách cao ngạo của y, hoặc cũng có thể là thủ đoạn tàn nhẫn giết người không chớp mắt của y.

Tóm lại, có quá nhiều người không thích y, y cũng ngày càng tự tách biệt với người khác.

.

Y nhớ những ngày ở Liên Vân trại, Thích Thiếu Thương từng nói với y, nửa như vô tình, nửa như cố ý.

“Ngươi dường như không hề để tâm đến bất cứ điều gì, nhưng thật ra đâu mới là bộ mặt thật của ngươi?”

.

Khi Thích Thiếu Thương nói ra lời này, ánh mắt hắn tràn đầy hy vọng, Cố Tích Triều biết hắn đang cố gắng thấu hiểu y nhiều hơn.

.

Thật ra lúc ấy y rất muốn nói, ta sao có thể không quan tâm bất cứ điều gì, chỉ là, phải dùng ngươi làm bàn đạp mới có thể lấy được những gì mà ta muốn có.

.

Người ta nói, đã cô đơn thì sẽ càng dễ mỗi ngày một trở nên cô đơn hơn trước, cố chấp cô lập chính mình chẳng qua chỉ là đang tìm cách giấu đi sự yếu đuối của bản thân mà thôi.

Cho nên trong những ngày này, Cố Tích Triều phát hiện ra điều duy nhất còn lưu lại trong tim y, mãi mãi vẫn là hai người đó.

.

Thật ra y luôn ghi nhớ những ai đối xử tốt với mình, hơn nữa chưa bao giờ từng nghĩ đến sẽ quên đi.

Nhưng y lại tự tay hủy hoại bọn họ__đột nhiên y không muốn nghĩ nữa.

.

Trên con đường trốn chạy y vẫn luôn cảm thấy lạnh thấu xương, sau đó y nhận ra cái lạnh đó không chỉ là cái lạnh của trời đất, mà xuất phát từ chính trái tim mình.

Cảm giác lạc lõng và bất định, tất cả tất cả mang đến cho y chỉ một điều duy nhất, lạnh.

Những tâm trạng tiêu cực đó không ngừng cướp đi độ ấm thân thể y, nhân tình thế sự bạc bẽo như mảnh tơ mỏng manh, trên đường trốn chạy, nào có ai quan tâm đến sự ấm áp hay lạnh lẽo của một thư sinh.

Không ai quan tâm, y cũng không màng, không hy vọng, không cần đến.

.

Nhưng trong khoảnh khắc vừa mở mắt đó, lão phu nhân có khuôn mặt nhân từ, bàn tay ấm áp cùng ánh mắt quan tâm đó quả thật đã sưởi ấm y.

Cái lạnh dù của thân thể hay xuất phát từ trong tim đều được xua đi.

.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, y đột nhiên nhớ đến mẫu thân trong ký ức mơ hồ của mình.

Một hồng nhan tuyệt sắc đầy tài năng nhưng lại có thân thế bi thảm đã sớm tạ thế, Cố Tích Triều lúc ấy còn rất nhỏ, chỉ còn nhớ được bàn tay người rất ấm áp.

.

Y khép mắt lần nữa.

.

Khi không thể nhìn thấy, cảm giác càng trở nên rõ ràng.

.

Y muốn xác định lại lần nữa, liệu rằng đây có phải là sự thật hay không.

.

Lần thứ hai mở mắt, y nghe thấy lão phu nhân đang nói, “Con à, ngồi dậy ăn chút cháo đi.”

.

Một tiếng “con” nhân từ ấm áp khiến Cố Tích Triều cảm thấy rất tuyệt vời.

Lúc đó y chợt cảm thấy đói.

Tất cả các giác quan đều trở nên linh hoạt hơn, cơn đau nơi vết thương cũng giảm bớt, hô hấp cũng trở nên dễ dàng thuận lợi hơn. Tất cả đều nói lên rằng, y đã được cứu, tạm thời không còn nguy hiểm gì nữa.

.

Y dần dần nhớ lại tình cảnh cuối cùng trước khi hôn mê, sau đó quan sát xung quanh__một ngôi chùa cũ nát, ở một góc xa, những người vận tang phục đang nghỉ ngơi.

Ở góc ngoài phía tây có một cỗ quan tài.

.

Ký ức cũng đột nhiên sống lại, trước khi ngất đi gặp phải đoàn người đưa tang, y ngất đi giữa đám người đó.

Y đột nhiên ý thức được, là y đã làm lỡ tang sự của người ta, cũng là do bọn họ cứu y.

.

Y vùng vẫy định đứng dậy bái lạy, đồng thời cáo biệt bọn họ. Lúc ấy y nghĩ thuộc hạ của Thái Kinh sẽ nhanh chóng xuất hiện, nhưng người vô tội này sẽ bị bản thân liên lụy.

Cho đến khi y nhận ra bản thân đang nghĩ gì, y đột nhiên ngẩn người.

Cố Tích Triều không phải là kẻ xấu sao? Cố Tích Triều sau khi giết người vô số lại có thể nghĩ đến an nguy sinh tử của người khác?

.

Y đột nhiên cười, rất nhẹ, rồi cũng quyết định cáo biệt lão phu nhân.

Lão phu nhân nắm tay y, “Con à, con bị thương nặng lắm, tại sao phải đi? Con cứ nghỉ ngơi một thời gian đã.”

Cố Tích Triều rất thèm khát hơi ấm của mẫu thân truyền đến từ bàn tay, nhưng vẫn lắc đầu, “Phu nhân, tại hạ có kẻ thù, không thể ở lâu, e rằng sẽ liên lụy mọi người.”

.

Lão phu nhân này là người đầu tiên đối xử tốt với y, trên suốt quãng đường trốn chạy.

y không muốn bà cũng gặp nạn, y thật sự không muốn vậy.

Lão phu nhân vẫn nắm tay y, “Con à, chúng ta cũng nghĩ con bị kẻ thù truy sát, nên mới để con nằm trong quan tài, từ lâu đã tránh khỏi những kẻ đuổi giết đó, con không cần lo lắng.”

Cố Tích Triều nhìn cỗ quan tài, thì ra nó đã cứu y một mạng__chỉ là, làm vậy khác nào đã vô lễ với người đã khuất?

Lão phu nhân lại hỏi, “Con à, kẻ thù của con là ai?”

.

Không rõ vì sao, Cố Tích Triều nói thật.

“Kẻ thù của tại hạ, là thái sư đương triều, Thái Kinh.”

.

Y nghĩ, nếu lão phu nhân sợ hãi, bản thân cũng có thể nhân đó mà rời đi__y không muốn một lão phu nhân phúc hậu nhường này bị tổn thương.

.

Trong tích tắc, sắc mặt lão phu nhân gần như tái trắng, cắn môi thật chặt__y giật mình, chỉ đành im lặng chờ bà bình tĩnh lại.

Qua một lát sau, lão phu nhân mới lấy lại được bình tĩnh, bà siết chặt bàn tay, “Con à, con có biết chúng ta là ai?”

.

Cố Tích Triều lắc đầu, trong lòng thầm suy nghĩ, bàn tay lão phu nhân rất mềm mại, toát ra khí độ phi phàm, tuyệt đối không phải là một người bình thường. Thương tích của y nặng đến vậy cũng được chăm sóc đến mức hô hấp bình ổn dễ dàng, đau đớn cũng giảm bớt nhiều, chắc chắn những người theo cùng cũng không phải bá tính bình dân.

Lão phu nhân chỉ bình thản nói, “Ngự SửTrung ThừaTrương Khắc Công, chính là tướng công ta.”

.

Cố Tích Triều lặng người, sau đó y hiểu ra, vì sao lão phu nhân vừa nghe thấy tên Thái Kinh đã nghiến răng căm hận.

.

Ngự SửTrung ThừaTrương Khắc Công, tính cách thẳng thắn, làm quan thanh liêm, đã từng cùng vớiTrung Thừa Thạch Công Bật cáo tội Thái Kinh, khiến Thái Kinh bị bãi quan, cho về Hàng Châu. Sau đó khi Thái Kinh quay lại làm quan liền lập tức bãi chứcTrương Khắc Công, tiếp đó là biếm chức một người họ hàng củaTrương Khắc Công, cũng là một trung thần nổi danhTrương Thúc Dạ, đuổi về kho lương thảo ở Tây An Châu. Lúc này Thái Kinh vẫn chưa hả giận, trong thầm cho người giết hại cả nhàTrương Khắc Công.

CònTrương Khắc Công làm quan liêm chính được lòng dân, nhờ có bách tính bảo hộ, mang theo gia quyến bỏ chạy, hành tung bất định.

.

Thì ra, bọn họ chạy đến U Châu.

Cố Tích Triều cảm thấy chua xót__“Trương phu nhân, Trương đại nhân……thế nào rồi? linh cữu này……”

“Lão gia thân mang trọng bệnh, hôn mê bất tỉnh, linh cữu này là nơi ông ấy lánh thân.”

.

Thì ra Trương gia dùng cách này, giả đưa tang che mắt mọi người, gian nan trốn chạy.

.

Cố Tích Triều đứng lên bái tạ, “Cảm tạ Trương phu nhân ra tay cứu mạng!”

Trương phu nhân vội vàng đỡ y dậy, “Con à, kẻ thù của chúng ta đều là lão tặc Thái Kinh, con không cần khách sáo, đây cũng là duyên phận của chúng ta. Con cùng đi với chúng ta đi.”

.

Hiện giờ Trương gia muốn đi Tây An Châu.

Bọn họ trốn đến chỗ củaTrương Thúc Dạ.

Lang thang đã lâu, Trương gia quyết định đi Tây An Châu__nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, hơn nữa bệnh tình của Trương đại nhân cũng không cho phép tiếp tục phiêu bạt.

.

Có lẽ không ai nghĩ rằng,Trương Khắc Công sẽ đến nơi huynh trưởng mình bị lưu đày, thêm nữa, Tây An Châu hoang vu hẻo lánh, lại cách xa kinh thành, trời cao hoàng đế ở xa, đích thực là nơi tốt nhất để trốn tránh.

.

“Con à, cùng đi với chúng ta đi.”

Trương phu nhân nghe Cố Tích Triều bảo rằng tên y là “Cố Nghênh Phong”, nhưng bà vẫn cố chấp gọi y là “con”.

Cố Tích Triều cũng rất quý trọng tình cảm trong mỗi tiếng gọi đó, cách gọi này khiến y nhớ đến mẫu thân__tuy rằng đó là việc từ rất lâu rất lâu trước đây.

.

Y không cố ý giấu Trương phu nhân, y chỉ lo rằng bọn họ đã từng nghe đến ba chữ “Cố Tích Triều”.

Những điều liên quan đến Cố Tích Triều lưu truyền trên giang hồ đều là những lời tàn độc nhất.

.

Cố Tích Triều không phải là người để tâm đến cách nghĩ của kẻ khác, nhưng lần này y lại không muốn nhìn thấy biểu cảm cùng ánh mắt của Trương phu nhân sau khi biết được hàm ý ẩn trong ba chữ “Cố Tích Triều”.

Y chỉ nói rằng, con đường làm quan không thuận lợi, đắc tội Thái Kinh, bị lão truy sát.

Trương phu nhân cũng không hỏi nhiều, chỉ bình thản thốt ra mấy chữ tràn đầy đau thương khiến Cố Tích Triều chấn kinh.

.

“Đừng bước vào quan trường!”

.

Cố Tích Triều lặng người.

Từ cổ chí kim, nam nhi đều mong được kiến công lập nghiệp, lấy thành vương thành tướng là lý tưởng. Bước vào quan trường là tâm nguyện và chí hướng của y.

Cho dù hiện giờ y đang trốn chạy, ý nghĩ này vẫn không bao giờ thay đổi. Y vẫn đang kiên trì, vẫn tin tưởng rằng sẽ có một ngày nào đó, ước nguyện sẽ thành hiện thực.

Có thư sinh nào trở thành vương hầu?

(trích Nam Viên Thập Tam Thủ – Kỳ Ngũ của Lý Hạ, đời Đường)

.

Y muốn vận quan phục, muốn vào đại điện, muốn đường hoàng uy vũ mà bước, muốn được bách tính hoan hô ca ngợi, muốn cưỡi ngựa tốt một ngày chạy ngàn dặm.

Đây là giấc mộng của bất cứ nam nhi nào, đương nhiên cũng là giấc mộng của Cố Tích Triều!

.

Thế nhưng Trương lão phu nhân, người nhà của một viên quan, lại dùng chính những gì bà từng trải nghiệm mà nói với y một câu nói bi thương đau đớn.

.

“Đừng bước vào quan trường!”

.

Lần đầu tiên Cố Tích Triều cảm thấy hoảng loạn.

.

“Quan trường chìm nổi, làm bạn với vua như làm bạn với hổ, không ngày nào yên bình__trừ khi ngươi là đồng bọn của đám quyền thần đang thao túng, muốn làm thanh quan trong triều đại gian thần lộng hành, vua tin lời nịnh hót như hiện giờ là không thể nào.”

Lão phu nhân dường như đang rơi lệ.

“Chỉ có điều, nam nhi có chí, chẳng lẽ không thể tận trung báo quốc?” Cố Tích Triều có chút mơ hồ, tuy rằng chỉ trong một tích tắc.

.

Trương phu nhân thở dài, “Nếu đây là thời thịnh thế an bình, hoặc giả có nhiều hiền thần, dù là máu chảy đầu rơi cũng không đáng tiếc. Tiếc rằng trong triều đại này, hoàng đế này, muốn làm quan chỉ có hai kết cục, không có kết cục thứ ba!”

Ngừng một lát, bà chậm rãi nói tiếp, “Thứ nhất, ngẩng đầu đứng thẳng, chỉ có cái chết, một đời công danh sự nghiệp hiển hách cuối cùng cũng rơi vào kết cục thê thảm, trở thành bàn đạp cho đám tham quan. Thứ hai, tự nhuộm đen bản thân, cúi đầu khuất phục, trở thành gian tặc, đổi lấy thiên hạ đại loạn, thế sự đảo điên, dân chúng cùng cực!”

.

Lời của Trương phu nhân, từng chữ từng chữ dội vào tai Cố Tích Triều.

Y chua chát hỏi lại, “Chẳng lẽ không thể có kết cục thứ ba sao?”

Khi ấy y nghĩ đến Gia Cát và Tứ Đại Danh Bổ__hiện giờ còn thêm một Thần Long Bổ Đầu.

Y cũng không biết vì sao bản thân lại đột nhiên nghĩ đến bọn họ.

.

Lão phu nhân lắc đầu, “Loại người thứ ba đang đứng giữa thế cục gian nan hiểm trở này__bọn họ đã sinh nhầm thời đại.”

.

Thời đại này, sai rồi.

.

“Con à, cho ta nói với con một lời tâm huyết, thời đại này, nên hủy, chứ không nên giữ.”

.

Một người thuộc về gia tộc thanh quan cả đời, sau khi trải qua sự chìm nổi chốn quan trường cùng tướng công, cuối cùng nói ra điều đó.

“Quan trường rộng vô biên, không bằng trải qua một cuộc sống bình lặng yên ổn dưới Nam Sơn, cũng không bằng sống trong giang hồ tâm tự tại, hào khí sảng khoái với men rượu! Con à, thời đại này, sai rồi!”

.

Lời của Trương phu nhân vẫn còn vang vọng trong tai Cố Tích Triều.

“Thiên hạ này, hoàng đế này, vì sao còn phải giữ?”

.

Nếu không nhìn thấu hết sự lạnh nhạt của cuộc đời, không chịu đựng oan khuất và tủi nhục, thật sự thất vọng trước thời đại này, một nữ nhân như bà sao có thể nói ra những lời như vậy.

.

Ngày hôm đó Cố Tích Triều trằn trọc thao thức, không thể ngủ được.

.

Y đột nhiên muốn hỏi Thích Thiếu Thương, một Thích Thiếu Thương đã bước vào quan trường.

“Ngươi có cảm thấy như vậy không? Thời đại này, không nên giữ, mà nên hủy?”

.

.

.

3 thoughts on “Cửu Vạn Phong_Phiên ngoại chi Nhất Biều Ẩm_Phần 2

  1. Câu chuyện này cho chúng ta nhiều suy ngẫm đây.Đôi khi cái mình cố sống cố chết , dành bao nhiêu tâm huyết để đạt được lại hóa ra là thứ bỏ đi hoặc không đáng.Anh hùng sinh nhầm thời đại, nghĩ ra cũng thật bi kịch…Tiểu Mặc dịch từng câu từng chữ đều sâu sắc, bạn đã tải hết cái hồn của câu chuyện.Thanks Mặc!

Leave a Reply to Lãnh Nguyệt Hàn Cancel reply