Cửu Vạn Phong_Chương 13

 CỬU VẠN PHONG

Tác giả: Hứa Duy Hạ

 

Dịch: Mặc Thủy

 

 

Chương 13 Khó quên, khó quên

 

Thái Kinh chưa bao giờ vui mừng vì Phó Tông Thư đã chết như hôm nay.

Một kẻ đã chết, chắc chắn không biết kêu oan, không biết biện giải, cho nên, mọi tội lỗi đều có thể đổ lên đầu hắn__người đã chết không thể đối chứng kia mà.

Nhưng hắn vẫn còn tàn nhẫn chửi rủa Phó Tông Thư, “Tên đáng chết, lão tử bảo ngươi hủy nó đi, ngươi lại lén lút lưu lại, còn để cho Cố Tích Triều kia nắm được nó__cũng may lão tử phản ứng nhanh nhạy, phúc lớn mạng lớn!”

Nghĩ đến đây, hắn bất giác lại quay sang nhìn Cố Tích Triều.

Lần này sát khí lại càng mãnh liệt, Cố Tích Triều thậm chí cảm nhận được ánh mắt đằng đằng sát khí ấy.

Nhưng y vẫn mỉm cười__ít nhất cũng được xem một vở kịch hay, lão tặc đã lộ tẩy.

Thế là, thánh chủ long ân__ miễn tội cho Cố Tích Triều, thậm chí còn thưởng cho y hai vạn lượng. Ngay cả Vương Tiểu Thạch, kẻ đã giết Phó Tông Thư, hắn cũng hỏi, “hiện giờ tên Thạch gì đó đang ở đâu? Trẫm có cần ban thưởng cho hắn không?”

Gia Cát liền bẩm bao lại tung tích của Vương Tiểu Thạch, Triệu Cát còn thương tiếc mà thở dài, “Việc của giang hồ, triều đình cũng không tiện nhúng tay vào.”

 

—————–

 

Khi Cố Tích Triều trở về Kim Phong Tế Vũ lâu, y không nhìn thấy bóng dáng bạch y kia.

Trong lòng y có chút thất vọng__y đột nhiên nhớ lại, năm đó khi Thích Thiếu Thương hỏi người tương ngộ ở Kỳ Đình có phải y không, y trả lời “không phải”, tâm trạng của Thích Thiếu Thương có lẽ cũng như thế này.

Lúc đó y hỏi hắn, “Thế nào, rất thất vọng?”

Thích Thiếu Thương chắc chắn rất thất vọng, đương nhiên sẽ thất vọng.

Bản thân y lúc đó đối xử với hắn, quả thực quá tàn nhẫn.

 

Nhưng Thích Thiếu Thương vẫn không tính toán__ Cố Tích Triều hiểu rõ, chỉ bởi vì y là Cố Tích Triều. Nếu là người khác, Cửu Hiện Thần Long sẽ không ngu ngốc như thế.

Y đứng yên trong vườn, rồi đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên mái Tượng Tỵ tháp. Y rất hy vọng sẽ thấy được hắn ngồi trên ấy, dùng đôi mắt vừa tròn vừa sáng nhìn y, cũng như y ngày hôm đó ngồi trên mái nhà nhìn hắn.

Nhưng mà, y không thấy Thích Thiếu Thương, hắn không ở đó.

 

Cố Tích Triều bỗng nhiên rất muốn mắng__ Thích Thiếu Thương ngươi là tên khốn.

Nhưng chưa kịp mở miệng, y thấy bản thân đã rơi vào một vòng tay, thật ấm áp.

“Có người thật là ngốc, chỉ biết nhìn lên mái nhà, lại không nhìn sau lưng mình.”

 

Âm thanh trầm thấp mà ôn hòa vang lên bên tai, lại có chút mê hoặc.

Cố Tích Triều cười, “Thì ra ngươi vẫn luôn theo sau ta.”

“Ta ở lại thật không yên tâm, cho nên mới theo ngươi__ngươi lại không phát hiện.”

Cố Tích Triều thừa nhận, trên đường về y quá vội vàng, y muốn sớm được gặp Thích Thiếu Thương, báo với hắn y đã an toàn. Cho nên y không phát hiện ra có người bám theo.

 

“Cố công tử quá vội vã, phải chăng là muốn quay về gặp tại hạ?” Thích Thiếu Thương trêu đùa, không những ôm lấy y từ sau lưng, còn cúi xuống bên tai thì thầm__hắn biết người kia nhất định đã đỏ mặt, hơn nữa là vì đang nổi giận.

Quả nhiên, bắt đầu rồi.

“Thích lâu chủ không ở yên trong lâu, lại lén lút theo ta có ý định gì?”

 

Thích Thiếu Thương buông tay ra, chậm rãi bước đến trước mặt Cố Tích Triều, “Ta lo lắng Hoàng Đế kia không chịu bỏ qua cho ngươi, lại muốn gán cho ngươi tội danh gì đó.”

“Vậy có ngươi ở đó thì sao? Chẳng lẽ hắn muốn đem ta đi vấn trảm, ngươi xông ra cướp pháp trường?” Cố Tích Triều thấy buồn cười.

Thích Thiếu Thương nắm chặt tay y, nhìn sâu vào mắt y, “Đương nhiên là vậy. Ta sẽ làm giống ngươi, gặp thần giết thần, gặp phật giết phật. Đừng nói là pháp trường, cho dù là núi đao biển lửa hay Diêm Vương điện ta cũng dám cướp người!”

 

Cố Tích Triều cười, “Thích đại hiệp khí khái thật lớn!”

“Đó là đương nhiên.”

“Thật tự tin.”

“Đó là đương nhiên.”

“Da mặt cũng thật dày.”

“Đó là đương……sao lại thế.”

Thích Thiếu Thương gãi đầu, Cố Tích Triều lại cười rất vui vẻ.

“Ta đã an toàn.” Y nhìn Thích Thiếu Thương, thật bình tâm.

Thích Thiếu Thương ôm lấy y, “Đúng vậy, ngươi an toàn rồi, ta cũng thật an tâm.”

 

Cố Tích Triều khẽ thở dài, “Thích Thiếu Thương, chúng ta sao lại thế này?”

“Như thế này không tốt sao?”

“Ta và ngươi, đều là nam nhân……..chúng ta sao có thể…….”

“Chúng ta ngay từ lần đầu gặp mặt đã xem đối phương là người rất đặc biệt. Ta như vậy, ngươi cũng như vậy. Không thể gạt người được đâu.”

Siết chặt thêm vòng tay, “Kỳ Đình một đêm, cả đời khó quên, không chỉ có ngươi, còn có ta.”

 

Ở Ngư Trì Tử song kiếm hợp bích, Cố Tích Triều đã nói “Kỳ Đình một đêm, cả đời khó quên”.

Nhưng y không biết, trước khi y nói ra câu ấy, Thích Thiếu Thương đã không thể quên được.

Suốt dọc đường bị truy sát, Thích Thiếu Thương không thể quên.

Muốn giải sầu, chỉ có Đỗ Khang1.

Hắn không biết đã say bao nhiêu lần.

 

Cho đến khi đến Biện Lương, ở trên lầu cao, tứ bề gió thổi.

Hắn vẫn say.

Vẫn không thể quên.

Quãng thời gian tươi đẹp đã qua, như mặt gương đã vỡ năm xưa. Chuyện cũ khó quên, trên lầu cao cô độc đến hoàng hôn.2

 

Không phải là quên, mà là đánh mất.

 

Dù thế nào, Thích Thiếu Thương không quên, Cố Tích Triều cũng không quên.

 

Đã không thể quên, vậy thì hãy tìm lại.

 

 

 

—————

(1) Đỗ Khang: trong truyền thuyết là tên ngươi phát minh ra rượu, sau đó được dùng để goi chung các loại mỹ tửu

(2) “Lương thời dị quá, bán kính lưu niên xuân dục phá. Vãng sự nan vong, nhất chẩm cao lâu đáo tịch dương.” – câu này trích trong bài từ “Giảm tự mộc lan hoa – Trường đình vãn tống” của Yến Kỷ Đạo (1030 – 1106, đời Tống)

 

 

 

21 thoughts on “Cửu Vạn Phong_Chương 13

  1. tem tem tem… ta có tem ko… 😉
    iu tỷ quá cơ… tỷ cứ dịch nhanh nhanh thế này nhaz… *đè ra hun*
    Cố mỹ nhân trong đây đúng là hiền màh…. tình cảm của 2 người tiến triển nhanh ghê cơ… có điều là chưa đến “cao trào” *cười tà*
    Mặc tỷ, khi nào thì đến “cao trào” thế hở???

    1. ờ, tem của nàng.
      ờ, mỹ nhân thật hiền, thật đáng yêu.
      ờ, tình cảm 2 người thật là ngọt ngào.
      ờ, cao trào hả……………..ờ………….ờ………….ờ……..

    2. Ơ, “cao trào” là gì nhỉ??? Nếu là “Ta yêu ngươi” “Ta cũng yêu ngươi” thì chưa nói, nhưng mà chương nì mỹ nhân đã nói “Ta và ngươi, đều là nam nhân……..chúng ta sao có thể…….” và bánh bao đã trả lời “Chúng ta ngay từ lần đầu gặp mặt đã xem đối phương là người rất đặc biệt. Ta như vậy, ngươi cũng như vậy. Không thể gạt người được đâu.”, cái nì là bóng gió cho 3 chữ kia rùi.

      Còn nếu “cao trào” là…….. 2 anh động phòng rồi kia mà!!!!! Bảo đảm. Hôm nào rãnh ta kể các nàng nghe!

      1. ơ, ta rất tiếc đã làm nàng thất vọng tập thứ n, cái gọi là động phòng ấy, nó chính thức nằm ở chương 17. tác giả nói rõ luôn, khỏi cần ngồi mò hint.

      2. ack ack, thế à? Thế cái đêm hôm ấy, đêm hôm ấy ấy, 2 người nhìn nhau đến sáng thật à?? Là nàng gạt ta tưởng tượng thôi à???

  2. ta vừa đi ăn cưới ở Hn về vào thấy có chap mới mưng rơi nước mắt *chấm chấm nước mắt* ta phải đè nàng ra *ôm ôm hôn hôn* cảm ơn

  3. Bánh bao và mĩ nhân càng lúc lại càng thắm thiết nồng nàn nha, bánh bao lo lắng cho mĩ nhân, thực là cảm động, chồng là phải yêu vợ, lo cho vợ thế chứ
    mà em bắt đầu nản truyện này ràu nhá, trong sáng kinh, bánh bao với mĩ nhân đã tình cảm thế rồi mà mãi mà chả có màn xôi thịt nào, chẳng lẽ đây là thanh thuỷ văn sao???OMG

  4. “Kì đình một đêm suốt đời khó quên” ta cũng không quên. Truyện này chắc không có ngược nhỉ????

  5. “Thích Thiếu Thương, chúng ta sao lại thế này?”

    “Như thế này không tốt sao?”

    đúng là tim bay tứ tung, chương này hồng quá, sư phụ ta thật giỏi. Ta phải luyện mặt dày giống sư phụ mới được!!!

      1. ờ, thì tại ta rất cố gắng! Sư phụ chỉ có mình ta là đồ đệ, nếu học hành ko đến nơi đến chốn, sợ sư phụ buồn, đuổi ra khỏi cửa thì nguy, làm sao còn cơ hội kề cận mỹ nhân!!!

  6. “Da mặt thật dày!” – Đó là đương… Hô Hô hô
    bánh bao ơi, ta iu anh quá
    anh lần này mới có dáng một anh công hào hùng đó
    mỹ nhân
    ta thích mỹ nhân ngọt như vầy nè

  7. tim bay đầy trời luôn rồi …cảm ơn Mặc Thũy nha ta ngoi suôt 1 ngay 1 dem dọc hết bộ Tich Chieu , Tien The va Thien Ly truy hoan roi toi Cuu Van Phong … yeu Mac Thuy nhat ” ôm hôn ôm hôn ”
    P/s : tỷ có cắm bảng ” CẤM HÔN ” trước nhà thì ta kéo ra khỏi nhà hôn ( cười dã man )

Leave a Reply