Cửu Vạn Phong_Chương 10

 CỬU VẠN PHONG

Tác giả: Hứa Duy Hạ

 

Dịch: Mặc Thủy

 

 

Chương 10 Tương trợ, tương trợ

 

Hai người đột nhiên im lặng không nói gì__dường như có chút ngại ngùng.

Hai nam nhân trưởng thành, lại có cảm giác ngượng ngập của tuổi thiếu niên.

Không khí có phần kỳ lạ, bọn họ không biết phải làm thế nào để phá vỡ sự im lặng, tựa như trong hoàn cảnh này, nói gì cũng không thích hợp.

 

Cố Tích Triều đột nhiên nói, giống như đang lẩm bẩm một mình, “Thì ra, là như vậy.”

Thích Thiếu Thương tò mò, “Cái gì như vậy?”

Cố Tích Triều cười, “Hôn, là như vậy.”

 

Mắt Thích Thiếu Thương sáng lên, “……chẳng lẽ………”

Cố Tích Triều hơi khép mắt, không nói, chỉ nhìn Thích Thiếu Thương.

 

Thích Thiếu Thương bỗng nhiên lại nghiêm túc nói, “Tích Triều, ngươi quả thực có nợ ta__ngươi đã từng giết rất nhiều người vô tội, ngươi nhất định phải cứu bấy nhiêu người để trả nợ. Ta sẽ cùng ngươi trả. Nhưng, chuyện này ngươi không có nợ ta, ta không hy vọng ngươi xem đây là một cách để trả nợ cho ta………….”

Vẫn chưa dứt lời, ánh mắt Cố Tích Triều trở nên lạnh băng, chính là vì giận dữ phẫn nộ mà thành.

“Thích Thiếu Thương, ngươi đang coi thường ta.”

 

Nhìn ánh mắt Cố Tích Triều lạnh lùng tàn nhẫn, Thích Thiếu Thương cuối cùng cũng biết cái gì gọi là tự làm tự chịu, cơm có thể ăn nhiều hơn, nhưng lời không thể nói lung tung.

Cố Tích Triều vươn tay đánh vào ngực Thích Thiếu Thương__y tưởng rằng Thích Thiếu Thương sẽ tránh né, nhưng hắn lại không tránh.

Cho nên, hắn đương nhiên bị đánh trúng một chưởng.

 

Cố Tích Triều ngây ra.

Cũng may, Cố Tích Triều không phải thật lòng muốn đẩy hắn vào chỗ chết. Thích Thiếu Thương ho một lúc, quay sang cười với y, “Tích Triều, xin lỗi.”

Cố Tích Triều vô lực thả tay xuống, “Ngươi, tại sao lại không tránh?”

Thích Thiếu Thương nắm lấy tay y, “Ta đã nói sai, tất phải chịu phạt.”

Cố Tích Triều giằng tay lại, “Ngươi đã biết mình sai?”

“Đã biết, Cố công tử cho dù rất thích tính toán, cũng không bao giờ mang chuyện này ra tính. Khí phách cao ngạo, trừ phi bản thân cũng thích ta…………”

“Đủ rồi, ngươi có thể im lặng được rồi__mấy lời vô nghĩa đó ngươi nói đủ rồi.” khóe môi Cố Tích Triều để lộ một nụ cười.

Thích Thiếu Thương từ từ chìm đắm trong nụ cười ấy.

 

Thực ra, không phải hắn sớm đã chìm đắm hay sao?

Vào đêm đông ấy, cảm giác mãnh liệt ngay từ cái nhìn đầu tiên. Đêm ấy, quá đẹp, quá chân thực, quá khó quên.

Cho nên, trong những ngày sau đó, mỗi khi nhìn thấy màu xanh, nghe thấy tiếng đàn, hắn đều bất giác nhớ đến đêm ấy.

Hắn thậm chí không dám ăn cá nữa, cũng không dám múa kiếm trước mặt người khác__cuối cùng hắn đã hiểu, hắn cô đơn không phải vì bản thân là một cao thủ, hắn cũng không phải là cao thủ, chỉ là vì một chữ “tình”.

Nhưng hắn tự cảm thấy mình có thể làm một nhân giả1.

 

Hắn không thích tàn sát bừa bãi, hắn thưởng thức “nhân kiếm” của Vương Tiểu Thạch. Có lẽ cuộc đời hắn luôn tràn đầy sự khoan dung, ôn hòa và nhân nghĩa, cho nên khi một Cố Tích Triều sắc sảo và tàn nhẫn xuất hiện, hắn như bị thiêu cháy__nhưng hắn vẫn tin tưởng, hiệp chi đại giả, nhân giả vô địch.2

Cho nên, hắn chọn lựa tha thứ.

 

Hơn nữa, tâm ý của hắn dành cho Cố Tích Triều__hôm nay, sau ba năm, hắn đã hiểu rõ.

 

Đã từng có rât nhiều nữ nhân ở bên cạnh hắn.

Nhưng hắn không hề yêu họ.

Hắn không yêu Tức Hồng Lệ, cũng không yêu Lý Sư Sư.

Hắn cũng từng hôn Tức Hồng Lệ một lần, nhưng hắn đã hoàn toàn quên mất cảm giác lúc lúc ấy.

Hắn chưa từng có ý muốn hôn Lý Sư Sư.

Hắn cũng không còn muốn hôn bất cứ ai khác.

 

Một nam nhân trẻ tuổi khí huyết sung mãn, lại không muốn gần gũi nữ nhân__nhất là một nam nhân vốn dĩ phong lưu.

Bởi vì, trong mắt hắn đã không còn hình bóng ai khác.

Giai nhân khuynh quốc khuynh thành “yêu tự tế lai đa thái độ, kiểm nhân hồng sở chuyển phong lưu”3, trong mắt hắn lại không hề xinh đẹp.

Hắn đã nghĩ rất lâu, mới hiểu được, e rằng hắn đã yêu một người rồi.

 

Chỉ có thể vì yêu một người, mới không đặt người khác vào mắt__tự cổ một chữ “tình”, trải qua bao nhiêu đau khổ, mới khiến người ta biết trân trọng.

Lúc này, hắn đã hoàn toàn nhìn thấu bản thân mình.

Nếu không phải là Cố Tích Triều__nếu như, không phải, Cố Tích Triều.

 

Nghĩ đến đây, Thích Thiếu Thương đột nhiên hỏi, “nếu không phải ta, ngươi sẽ không như thế này, phải không?”

Cố Tích Triều quay mặt đi, không nhìn hắn nữa, thở dài nhè nhẹ.

“Đương nhiên.”

 

Ba năm vụt qua__nhưng cũng đủ để người ta hiểu được nhiều thứ.

 

“Thích Thiếu Thương, ta hỏi ngươi, bây giờ việc gì khiến ngươi phiền muộn nhất?” Cố Tích Triều đột ngột đặt câu hỏi.

“Ta có ba việc rất quan tâm, nhưng bây giờ, làm thế nào bảo vệ ngươi mới là điều khiến ta lo lắng nhất.” Thích Thiếu Thương không hề giấu diếm.

Cố Tích Triều cười thản nhiên, “Chuyện này, ngươi không cần lo lắng, ta dám trở về Biện Lương, tất nhiên đã có dự tính.”

Thích Thiếu Thương trong lòng vui mừng, Cố Tích Triều vô cùng thông minh__hắn đã biết từ trước.

 

“Vậy còn hai việc còn lại?” Cố Tích Triều tiếp tục hỏi.

Thích Thiếu Thương thở dài, “một việc là Kim quốc sau khi tiêu diệt Liêu quốc liền quay sang chuẩn bị tấn công Đại Tống, biên quan tình thế nguy cấp, nhưng trong triều đình gian thần hoành hành, những kẻ không chủ chiến đều đưa ra con đường cầu hòa hoặc là đầu hàng. Kim Phong Tế Vũ lâu trong tình hình này, đã quyết chiến đấu với Kim quốc một trận, nhưng vẫn không thể không lo lắng.”

Gật đầu, Cố Tích Triều lại hỏi, “Việc thứ hai?”

“Việc thứ hai, Tiểu Thạch Đầu bị Đường Môn giam giữ………chúng ta vẫn luôn tìm cách ứng cứu, ta cũng không thích hợp lãnh đạo quần hùng, ta muốn cứu Tiểu Thạch Đầu trở về, giao lại Kim Phong Tế Vũ lâu cho hắn.”

 

Cố Tích Triều đột nhiên hỏi, “Giao lại Kim Phong Tế Vũ lâu cho hắn rồi, ngươi định đi đâu?”

“Ta vốn dĩ chưa nghĩ ra, chỉ muốn trả lại cho hắn những gì thuộc về hắn.”

“Vậy bây giờ ngươi nghĩ ra chưa?”

“Nghĩ ra rồi.”

“Đi đâu?”

“Toái Vân Uyên.”

 

Sắc mặt Cố Tích Triều bỗng nhiên thay đổi, tia sáng trong mắt bỗng chốc vụt tắt.

Thích Thiếu Thương biết y đang nghĩ gì, bật cười, lại nắm chặt tay y, “ta muốn đến Toái Vân Uyên, lấy lại vũ khí cho ngươi__Hồng Lệ đang giữ Thần Khốc Tiểu Phủ.”

Cố Tích Triều ngây người, sau đó lại hỏi, “sau đó nữa?”

“Sau đó, ta giao bản thân cho Cố công tử, mặc ngươi xử lý.” Thích Thiếu Thương cười gian tà.

Quả nhiên Cố Tích Triều đỏ mặt, “Thích Thiếu Thương, ta cần ngươi làm gì, ăn không cơm của ta sao!”

Thích Thiếu Thương càng vui vẻ, “nếu Cố công tử đồng ý, Thích mỗ cầu còn không được, mời ngươi ăn không cơm của ta.”

 

Cố Tích Triều lại không đánh hắn, chỉ lặng lẽ nhìn hắn, chậm rãi nói, “Ta giúp ngươi giết gian thần, cứu Vương Tiểu Thạch. Ngày trước ta đã giết bao nhiêu người, bây giờ ta sẽ cứu bấy nhiêu người.”

 

 

 

 

—————

 

(1) nhân giả: người tốt

(2) hiệp chi đại giả, nhân giả vô địch: hiệp nghĩa, nhân đức cuối cùng sẽ chiến thắng

(3) yêu tự tế lai đa thái độ, kiểm nhân hồng sở chuyển phong lưu: thắt lưng tinh tế uyển chuyển tư thái đa sầu, hồng nhan đổi sắc………tỏa ra vẻ phong lưu (có lẽ thế *suy tư*)

 

 

 

 

 

 

 

Cửu Vạn Phong_Chương 9

 CỬU VẠN PHONG

Tác giả: Hứa Duy Hạ

 

Dịch: Mặc Thủy

 

 

Chương 9 Thân mật, thân mật

 

Trong khoảng thời gian Thích Thiếu Thương lưu lại Lục Phiến Môn thay thế Thiết Thủ, Thần Hầu thường hay tán gẫu với hắn. Mà mỗi lần như vậy, Thích Thiếu Thương đều phát hiện, vốn dĩ những lời mà Thần Hầu nói đều có ý nghĩa thâm sâu khác__chính là để giúp hắn cởi bỏ những tâm sự trong lòng.

Hắn có ấn tượng sâu đậm nhất chỉ có hai lần, một lần liên quan đến Tức Hồng Lệ, một lần là về Cố Tích Triều.

 

Thế nhân thường vì chuyện của hắn và Tức Hồng Lệ không thành mà cảm thán, chỉ có Gia Cát Thần Hầu nói với hắn, “Thuận theo nội tâm, ngươi làm như thế có lý do riêng của ngươi. Ngươi không phải Tiểu Lý Thám Hoa__ta vẫn luôn tin tưởng như vậy.”

Thích Thiếu Thương biết, Thần Hầu rất ngưỡng mộ một võ lâm tiền bối, chính là người được gọi là Tiểu Lý Thám Hoa. Võ công, kiến thức và can đảm của người đó đều khiến người người kính phục, chỉ có một điều mà Thần Hầu không tán đồng__hắn vì bằng hữu mà nhường đi người con gái hắn yêu thương nhất.

 

Tình yêu không phải thứ có thể nhường cho ngươi khác.

Thích Thiếu Thương cũng biết, Thần Hầu khi còn trẻ cũng từng yêu một người, cũng từng làm giống như Tiểu Lý Thám Hoa__nhường nàng ấy cho huynh đệ của mình, ngược lại gây nên nỗi bất hạnh cho nàng.

Thần Hầu hối hận nhất, chính là việc này.

 

Nhưng Thần Hầu lại nhìn thấu Thích Thiếu Thương, hắn không lấy Tức Hồng Lệ, không phải vì bằng hữu, hay bất cứ lý do nào khác. Hắn không lấy Tức Hồng Lệ, chỉ vì một nguyên nhân vô cùng đơn giản__hắn không yêu nàng.

 

Một lần khác, vào một đêm mùa thu, Gia Cát Thần Hầu bỗng nhiên nói với hắn, “Nếu gặp lại y, ngươi nhất định phải thuận theo tâm mình. Một nam nhân như y, tài hoa nhưng không được trọng dụng, là một việc rất đáng tiếc.”

Trong một tích tắc hắn lập tức hiểu rằng, người mà Thần Hầu nhắc đến là Cố Tích Triều.

 

Ngày hôm đó, Thích Thiếu Thương cuối cùng cũng hiểu rõ, hắn sở dĩ nghĩ như vậy là vì còn có một một nguyên nhân khác.

Đó chính là, vì người kia là Cố Tích Triều.

 

“Ngươi, có thể tin tưởng ta không?”

Thânh âm của Thích Thiếu Thương vẫn luôn ấm áp như thế, lần đầu tiên gặp gỡ năm xưa, thanh âm ấy đã khắc sâu trong ký ức của y.

Hai người ngưỡng mộ lẫn nhau, nhưng số mệnh lại định sẵn phải trở thành đối thủ__đó phải chăng là nỗi đau lớn nhất.

 

Trời cao lại cho y một cơ hội làm lại từ đầu, Cố Tích Triều không phải tên ngốc, sao có thể lặp lại sai lầm của mình lần nữa?

 

Không phải ai cũng có cơ hội gặp gỡ Thích Thiếu Thương.

Không phải ai cũng có cơ hội khiến Thích Thiếu Thương cam tâm tình nguyện giả ngốc vì mình.

Ba năm trốn chạy, Cố Tích Triều thật sự rất mệt mỏi.

Y bất giác nhớ đến sự ấm áp năm đó__cho dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

Thích Thiếu Thương chính là lửa.

 

Cố Tích Triều cười nhẹ, “Rất lạnh.”

Thích Thiếu Thương hơi ngẩn ra, trong phòng lò sưởi đang cháy__sao lại lạnh?

Cố Tích Triều lại cười, khe khẽ chỉ vào chóp mũi mình__ “Rất lạnh.”

 

Thích Thiếu Thương vốn đang ngây ra đột nhiên cười tươi__nhẹ nhàng dùng chóp mũi mình chạm vào chóp mũi Cố Tích Triều.

Cảm giác ấy thật sự rất tuyệt, khi làn da nhè nhẹ tiếp xúc.

Môi hắn cách y, không đến nửa tấc, hơi thở hòa quyện.

 

“Ta giúp ngươi làm những gì ngươi muốn làm, giết những kẻ ngươi muốn giết.”

Thích Thiếu Thương trước khi hôn lên môi nggười kia, nghe thấy những lời như thế.

“Ta nợ ngươi, chắc chắn sẽ trả, bất luận là dùng phương thức gì.”

Đôi môi mấp máy, kiên định thốt ra những lời ấy.

 

Sau đó Thích Thiếu Thương chậm rãi bao phủ đôi môi ấy, cảm giác này khiến hắn chấn động, hắn tin chắc rằng dù trải qua bao nhiêu năm nữa hắn cũng không thể quên được hương vị này.

Trong giây phút ấy hắn đã biết, bọn họ sinh ra để dành cho cho nhau.

 

Chậm rãi nói, mang theo nửa phần đùa nghịch, “Vạn nhất ta muốn giết ngươi thì sao?”

Đôi môi nọ đột nhiên lạnh đi.

Cố Tích Triều đẩy hắn ra, đôi mắt y nhìn hắn rất thành thật, “Thích Thiếu Thương, những gì ta nợ ngươi ta đều biết__mạng của ta thuộc về ngươi.”

 

Ngày đó trên đại điện, Cố Tích Triều ôm Vãn Tình trong lòng, tâm đã chết. Nhưng lại vì một lời của Thích Thiếu Thương mà sống lại.

“Chỉ sợ Thích Đại đương gia chê mạng tại hạ quá rẻ mạt…………”

Những lời tiếp theo không có cơ hội nói ra, vòng tay Thích Thiếu Thương ấm áp khiến y lúng túng.

 

“Ta thừa nhận, lúc đó ta chính là đang tìm lý do để không giết ngươi__ta không muốn giết ngươi, nhưng lại không biết nên viện lý do gì. Nói như vậy, chính ta cũng cảm thấy rất đau……..”

Sau đó hắn cắn mạnh vào vai Cố Tích Triều, “Nhưng ta vẫn vui mừng vì ta đã nói, bởi vì ít nhất ngươi vẫn còn sống, ngươi vẫn chưa chết.”

 

Cố Tích Triều bị hắn cắn rất đau, nhưng trong lòng xuất hiện một chút cảm giác vui sướng rất lâu chưa từng có.

Y mặc cho hắn vùi đầu vào cổ mình, nói, “Sau này, đừng mua thanh sam có thêu liễu trên tay áo, phải thêu trên thân áo. Còn nữa, tay nghề nấu nướng của ngươi thật sự quá kém, món măng đó căn bản không có mùi vị gì. Còn nữa, ngươi thật sự rất ngốc, ta không biết tại sao bọn họ lại yên tâm để ngươi làm lâu chủ Kim Phong Tế Vũ lâu………………..”

 

Thích Thiếu Thương chầm chậm ngẩng đầu lên, nhìn Cố Tích Triều đang nói không ngừng, bỗng nhiên cười rất tươi.

“Ta rất vui, Tích Triều, ta rất vui.”

 

Trong khoảng thời gian ba năm, Thích Thiếu Thương chưa từng cảm thấy vui__hắn lúc nào cũng cô đơn.

 

Khi ngồi một mình trong đêm đen, sẽ không ngừng hồi tưởng lại khúc nhạc đó.

Lặng lẽ suy tưởng, có lúc bất giác sẽ khẽ ngâm lên.

 

Khi xuân đến, hắn nhìn cành liễu uyển chuyển rủ xuống. Sắc xanh ấy như đâm vào mắt hắn.

Liễu xanh nghiêng mình bên bờ sông chốn Giang Nam, phương Bắc vẫn chìm trong tuyết trắng.

 

Khi hạ về, Truy Mệnh gửi đến một vò Trúc Diệp Thanh.

Tình tri thiên thượng Liên Hoa Bạch, áp tẫn nhân gian Trúc Diệp Thanh.

Khi bọn họ đối ẩm, Truy Mệnh bỗng nhiên hỏi hắn, lần đối ẩm khó quên nhất trong đời hắn là lúc nào, cùng ai? Thế là, hình ảnh hoàng sa chốn biên quan đại mác lướt qua mắt hắn, Trúc Diệp Thanh này hương vị không thích hợp rồi, không uống được nữa.

 

Khi thu qua, hắn quay về Lục Phiến Môn một chuyến, sau khi Phó Tông Thư chết, Tiểu Thạch Đầu trốn thoát.

Vô Tình ngồi trong tiểu lâu đàn một bản, Thần Hầu thở dài, hoài niệm Vương Tiểu Thạch. Hắn đột nhiên đứng lên, chắp tay nói còn việc phải đi trước, một lát sẽ trở lại.

 

Khi đông tới, tiết trời lạnh lẽo, ngày cuối cùng của tháng mười một, hắn cuối cùng cũng không chịu đựng được nỗi cơ đơn đang nuốt chửng lấy bản thân, giai nhân Huân Hương các nâng chén rượu cười duyên dáng, hắn lại không có ý muốn thân cận.

 

Vậy là cuối cùng hắn cũng biết, hắn không vui, hắn rất cô đơn.

Mà tất cả những điều này, đều là vì một người mà hắn nên hận, không ở bên cạnh hắn.

 

Vậy là cuối cùng hắn cũng biết, những cảm xúc này thực ra đang nói lên rằng, hắn đang tưởng niệm.

 

 

 

 

 

————–

 

 

Chú thích:

Tiểu Lý Thám Hoa: là tên gọi khác của Lý Tầm Hoan, ngoại hiệu “Tiểu Lý Phi Đao”, nhân vật trong “Đa tình kiếm khách vô tình kiếm”; cùng với Sở Lưu Hương và Thiết Trung Đường được gọi là “Cổ Long Tam công tử”. Võ công cao cường, tấm lòng quảng đại, là hóa thân của chính nghĩa. Tiểu Lý Phi Đao của Lý Tầm Hoan bách phát bách trúng, từng giết chết bang chủ Kim Tiền bang Thượng Quan Kim Hồng, trong Binh Khí phổ của Bách Hiểu Sinh xếp hàng thứ ba.

 

Liên Hoa Bạch và Trúc Diệp Thanh: tên hai loại rượu khá nổi tiếng.