Biên Thành Hoang Nguyệt_Chương 29

TỊCH CHIẾU ÁNH TUYẾT TÀN

Tác giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản

“Biên Thành Hoang Nguyệt”

Dịch: Mặc Thuỷ

Beta reader: Yến Linh

CHƯƠNG 29

     Đường Môn cuối cùng cũng không ngăn cản Thích Thiếu Thương, bởi vì Đường Thái Quân không muốn làm khó hắn, làm khó một Cửu Hiện Thần Long mà đôi mắt không giấu được nỗi bi thương.

Đường Nhạc Bách đưa Thích Thiếu Thương đến linh đường, quan tài đặt chính giữa. Bên trong là Cố Tích Triều, dù chưa nhìn thấy đã có thể cảm nhận được mùi thuốc nhàn nhạt từ y. Trường sam vàng nhạt, trường bào đen thẫm, nho nhã tuấn tú như cũ.

“Không ngờ…….ngươi vận hoàng y cũng đẹp như vậy……….” Thích Thiếu Thương khẽ nói, ngón tay lướt qua đôi gò má trắng bệch gần như trong suốt, rất lạnh, rất lạnh.

“Ta đưa ngươi về, ta biết ngươi rất muốn ở bên Vãn Tình.” Thích Thiếu Thương ôm lấy Cố Tích Triều, hơi chau mày, hắn chưa từng nghĩ y nhẹ như vậy.

“Thích Thiếu Thương! Thái Quân đã nói sẽ hậu táng y, bỏ y xuống!” Đường Nhạc Bách giơ tay muốn cản. Thích Thiếu Thương nhìn hắn một cái, Nghịch Thủy Hàn vung lên, kiếm khí lạnh lùng vạch một đường trên mặt đất.

“Kẻ vượt qua lằn ranh này sẽ chết!” Thích Thiếu Thương không hề quay đầu lại, đưa Cố Tích Triều đi.

Thích Thiếu Thương trở lại đại sảnh. Đường Thái Quân đang chờ ở đó, trên mặt giữ nguyên nụ cười mà phóng ra một loạt ngân châm. Nghịch Thủy Hàn kiếm ngân quang lóe sáng, đánh rơi tất cả ngân châm, một chiếc hộp gỗ nhỏ nhẹ nhàng rơi chính xác vào lòng Cố Tích Triều.

“Bảo Mệnh Đan của bà.” Đường Hân Nhi kinh ngạc kêu lên. Đường Thái Quân tươi cười nhìn Thích Thiếu Thương vẫn đang ngơ ngẩn đứng yên.

“Ngươi còn không mau cho y uống, Cố Tích Triều chưa chết! Có Bảo Mệnh Đan của bà, chỉ cần uống vào sẽ tỉnh lại!” Đường Hân Nhi không biết vì sao vui mừng, thúc giục Thích Thiếu Thương. Hắn hoài nghi nhìn lại nàng.

Thích Thiếu Thương mở hộp, bên trong là một viên thuốc bọc bằng sáp, bóp vỡ lớp sáp mùi thuốc tỏa ra ngào ngạt. Đường Hân Nhi thúc giục mãi lại khiến Thích Thiếu Thương nghi ngờ. Tuy rằng người đã chết rồi cũng không thể chết thêm lần nữa, nhưng Đường Hân Nhi và Cố Tích Triều thù sâu như biển, sao lại tỏ ra vui mừng như vậy?

Nhăn mặt, Thích Thiếu Thương cắn vỡ viên thuốc trước khi cho Cố Tích Triều uống. Nếu có độc, vậy hắn cùng y chết, xem như trả lại ân tình cho y.

Dược hiệu rất nhanh, dược tính rất mạnh, Cố Tích Triều thở mạnh, ho ra máu, tiếp đó đau đớn toàn thân phát run, lạnh toát đi, lại nôn ra rất nhiều máu, hại Thích Thiếu Thương ngoài ôm chặt y ra không còn biết nên làm gì.

“Tiểu tử nội thương quá nặng, không dùng thuốc mạnh một chút sẽ không chữa khỏi. Bà muốn tốt cho ngươi, đồng thời cũng giáo huấn ngươi một phen, tâm địa quá thâm độc sớm muộn sẽ có báo ứng, kẻ ác sẽ có người tàn ác hơn khiến ngươi nếm mùi đau khổ.” Đường Thái Quân cười nói. Cố Tích Triều oán hận trừng mắt nhìn bà, đau đớn ôm lấy ngực, không ngừng ho ra máu………..

—————

Liên tục ba ngày, Cố Tích Triều bị thuốc của Đường Thái Quân làm cho chết đi sống lại. Bà ta là cố ý, dược lực của thuốc quá mạnh, ngoài đau đớn ra cũng chỉ có đau đớn. Mà Thích Thiếu Thương không biết thần kinh có vấn đề gì, về hùa với Đường Thái Quân, khiến y không thể không uống thứ thuốc đó, vừa ho vừa nôn ra hết máu bầm trong cơ thể. Y gầy đi một chút, nhưng khí sắc khá lên nhiều.

“Sao lại chạy ra đây hóng gió?” từ xa đã thấy Cố Tích Triều ngồi thẫn thờ trong lương đình (đình nghỉ mát), Thích Thiếu Thương vừa cười vừa chạy đến, trong tay bưng một chén thuốc nhỏ.

“Ta không uống đâu……….” Cố Tích Triều nhìn chằm chằm chén thuốc nhè nhẹ tỏa khói, lạnh lùng cảnh cáo. Y cả đời này cũng không quên khoảng thời gian đau khổ này.

“Đây là canh tẩm bổ Quế bà bà làm cho ngươi, không phải thuốc!” Thích Thiếu Thương nheo mắt cười. Ba ngày nay tâm tình hắn rất tốt, Đường Môn người trên kẻ dưới hắn đều quen biết, ngay cả Đường Hân Nhi, người từng hạ độc hắn, không rõ vì sao giao tình cũng rất tốt.

Nhìn Cố Tích Triều cúi đầu uống canh, Thích Thiếu Thương vui đến nỗi không ngừng cười được. Không ngờ Đường Thái Quân bản lĩnh dụng độc đã cao, y thuật lại càng cao minh. Cố Tích Triều khí sắc càng ngay càng tốt, đôi má vốn dĩ trắng bệch nay cũng đã có chút huyết sắc.

Thấy Thích Thiếu Thương nhìn mình cười ngây ngốc, Cố Tích Triều ánh mắt lóe sáng, không biết trong đầu lại có quỷ kế gì.

“Ta cũng thật sự không biết, thì ra ta vận hoàng y cũng rất đẹp.” Cố Tích Triều uống một ngụm canh. Nụ cười của Thích Thiếu Thương cứng lại, vừa gãi đầu gãi tai vửa ấp a ấp úng cả buổi. Đến lúc thấy Cố Tích Triều cúi đầu nhịn cười, bất giác ngơ ngẩn, sau đó cũng bật cười. Hiện giờ, chỉ cần Cố Tích Triều vô sự, dù xảy ra chuyện gì cũng không có vấn đề.

“Sức khỏe đã khá hơn nhiều rồi?” Đường Thái Quân mìm cười tiến lại gần. Đường Hân Nhi theo sát sau lưng, vừa thấy Thích Thiếu Thương, tiếu ý liền xuất hiện trên gương mặt xinh đẹp.

“Tiểu Thích! Cùng bà đến hoa viên dạo một lúc, để hai đứa trẻ có thời gian tâm sự.” Đường Thái Quân kéo theo Thích Thiếu Thương quay người bước đi. Thích Thiếu Thương lén nhìn hai người trong lương đình lắc đầu cười khổ, đó gọi là tâm sự sao? Bốn mắt trừng nhau, nếu ánh mắt là đao kiếm, hai người đó xem như đã giết nhau được vài trăm lần rồi.

“Bà, có gì cứ trực tiếp nói là được rồi!” Thích Thiếu Thương dìu Đường Thái Quân tản bộ trong hoa viên. Đường Môn hiện giờ thanh thế không bằng trước, nhân tài hiếm, chỉ còn Đường Long Nguyệt là con trai. Mấy ngày nay, Thích Thiếu Thương và Cố Tích Triều lưu lại đây dưỡng bệnh cũng khiến Đường Môn náo nhiệt hơn không ít. Đường Thái Quân rất yêu thích người thanh niên lương thiện tốt bụng bên cạnh mình.

“Bà rất thích người thông minh.” Đường Thái Quân kéo Thích Thiếu Thương lại cười. Người thanh niên này cái gì cũng tốt, chỉ có điều quá thẳng thắn, dễ tự chuốc lấy tai hoạ, bị người khác lừa gạt. Bằng không, để Đường Hân Nhi theo hắn sẽ hạnh phúc hơn theo Cố Tích Triều, nhưng nếu muốn vực Đường Môn dậy nhất định phải dựa vào loại người như Cố Tích Triều.

“Có biết tại sao bà nhất định phải dùng cách này trị thương cho tiểu tử đó không?” Đường Thái Quân nghiêm túc hỏi. Thích Thiếu Thương bất giác lắc đầu, nếu thật lòng muốn cứu Cố Tích Triều, cớ gì phải đi một vòng lớn như vậy?

“Bởi vì ta không phải thật lòng muốn cứu y. Bà không ghét y, nhưng y dụng tâm quá sâu xa, tâm tư quá độc ác, vẫn là một tai họa…….cho nên…….ta để ông trời quyết định sống chết của y.”

“Bà……..nếu ta không đến Đường Môn đòi người………..?”

“Vậy ta mai táng y.”

Thích Thiếu Thương kinh ngạc nhìn Đường Thái Quân, đây không phải là nói đùa, ánh mắt bà thậm chí có sát ý. Cứu sống Cố Tích Triều, bà lại hối hận. Đường Thái Quân cả đời gặp vô số người, Cố Tích Triều tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, nếu bồi dưỡng tốt y có thể trở thành người có ích, đáng tiếc y đã sống qua nửa đời người rồi.

“Tiểu Thích, bà muốn ngươi thề với trời. Nếu có một ngày, Cố Tích Triều làm ra chuyện đất trời khó dung, Thích Thiếu Thương ngươi phải tự tay tiễn y, không được nương tay!”

“Bà!”

“Nếu ngươi không đồng ý, vậy bây giờ ta đi tiễn y lên đường.”

Thích Thiếu Thương lập tức quỳ xuống thề, nhưng trong lòng thầm nghĩ, kể từ ngày hôm nay, hắn quyết không để Cố Tích Triều đi sai một bước……….

15 thoughts on “Biên Thành Hoang Nguyệt_Chương 29

  1. không hiểu sao đọc cái đoạn Đường Thái Quân suy nghĩ về bánh bao và mỹ nhân… rõ ràng là muốn có cả 2 người cho Đường môn… trong đầu ta lại nghĩ thế này
    Đường Thái Quân: Tiểu Thích, ta nhận Cố Tích Triều làm nghĩa tử, ngươi có chịu lấy nó không?!?
    bánh bao: Thế thì còn gì bằng… *mừng rỡ quỳ xuống bái kiến nhạc mẫu*
    ~~> thế này thì Đường môn có cả 2 anh ròy nhaz =)) ôi cái đầu của ta… =))))))))))))

    1. ây, Đường Thái Quân muốn nhận thì sẽ nhận mỹ nhân làm cháu chứ, bà ấy già lắm rồi ấy.
      mà thôi, ta hoàn toàn đầu hàng trước trí tưởng tượng của nàng rồi.

      1. thì rõ ràng là Đường Thái Quân muốn có cả 2 anh góp sức cho Đường môn màh… theo cách của ta là thập toàn thập mỹ nhất ròy =))

      2. Bạn Tiểu Hồ đang viết “Biên thành hoang nguyệt đồng nghiệp văn”!!!

      3. Thì là cái đoạn bản viết ở trển đó *chỉ chỉ*, chương trước cũng được 1 đoạn.

  2. *gặm nhắm nhai nhai từng chữ đoạn Thích ca vô linh đường* ta thích đoạn này, buồn lãng mạn, ta vốn khoái ngược, nhưng tại biết Cố mỹ nhân sẽ vô sự mới có tâm trạng để thưởng thức như vậy.

    “Ta đưa ngươi về, ta biết ngươi rất muốn ở bên Vãn Tình.” ~~> phải chi anh nói “Ta đưa ngươi về, ngày ngày sẽ ở bên mộ bầu bạn với ngươi.” *mơ tưởng*

    “Ta cũng thật sự không biết, thì ra ta vận hoàng y cũng rất đẹp.” ~~> biết là mỹ nhân chọc bánh bao, nhưng câu này làm ta nhớ lại mỹ nhân vốn rất tự tin vào bản lĩnh ai gặp cũng thích, kỳ này lại quyến rũ thêm được Đường thái quân.

  3. aaaaa lão thái thái có vẻ thik vợ chồng nhà Long nhở ~ Bà ơi sao cái gì về 2 anh bà cũng vác cháu bà ra đây vựi =w= ? Ý gì đây ? Bộ chỉ có mình cháu bà tốt chắc =w= ?

    @ Mặc tỷ , Hisagi : ta đi đợt này lành ít dữ nhiều , hai người ở lại bảo trọng nha ;”; ! Tiểu Hồ hãy chăm chỉ viết fic nha , ta luôn ủng hộ nàng đó . Mặc tỷ , đi TQ học thì vẫn tiếp tục dịch fanfic Thích Cố nha ~ Spreed the dumbling’s love ~!!!!! * tim bay tứ tung *

  4. ây sa mới về chạy vào nhà nàng thấy chap mới, *hú hét*
    mỹ nhân, cuối cùng cũng tỉnh lại rồi.
    Bánh bao nguyện cả đời này ở bên cạnh mỹ nhân a, cái này Đường Thái Quân vô tình tác hợp cho 2 người rồi còn gì.

    1. ờ, thật ra bà ấy chỉ chăm chăm vì Đường Môn của bà ấy thôi.
      ai bảo mỹ nhân là thiên tài, ai thấy cũng yêu.
      PS. ngày mai là ta lặn đấy, hôm nay là ưu tiên tiễn Thụy nhi lên đường thôi.

Leave a Reply