Biên Thành Hoang Nguyệt_Chương 27

TỊCH CHIẾU ÁNH TUYẾT TÀN

Tác giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản

“Biên Thành Hoang Nguyệt”

Dịch: Mặc Thuỷ

Beta reader: Yến Linh

CHƯƠNG 27

     Đường Nhạc Bách nhìn chằm chằm ly rượu trong tay, thần sắc thê thảm. Hắn giỏi dụng độc chứ không giỏi giải độc, huống hồ hắn không biết Cố Tích Triều đã cho thứ gì vào. Nghiến răng, lấy hết dũng khí uống cạn, Đường Nhạc Bách thấy bụng đau như bị vặn xoắn lại, ngã xuống đất giãy giuạ.

“Cố Tích Triều! Đưa thuốc giải đây!” Đường Hân Nhi lo lắng kêu lên. Nàng không ngờ có người thủ đoạn tàn nhẫn như vậy.

“Ta là có ý muốn giết hắn, sao có thể mang theo thuốc giải?” Cố Tích Triều bất đắc dĩ đưa tay ra, cười một cách ngây thơ lương thiện nhưng lại khiến người khác sợ hãi.

“Bà!”

Nghe Đường Nhạc Bách lăn lộn trên mặt đất rên rỉ, Đường Hân Nhi bật khóc. Đường Thái Quân thở dài, xem ra Đường Môn bọn họ thật sự không bằng người ta.

“Cho Nhạc Bách uống chút giấm là ổn rồi! Mấy người các ngươi không những năng lực không bằng người, ngay cả đầu óc cũng kém cỏi. Kẻ gắng gượng đứng trước mặt các ngươi là người của Quan Trung Thần Y, một hòm thuốc có thể đầu độc chết người sao?”

Đường Thái Quân hơi tức giận đến bên Cố Tích Triều, vươn tay nắm lấy. Cố Tích Triều lạnh người, võ công lão thái bà này cao hơn y dự đoán, không kịp phản ứng, mạch môn bị bà ta nắm được, nửa người tê dại. Cố Tích Triều nhìn chiếc nhẫn ngọc trên tay bà ta cười khổ, quả nhiên tâm địa phụ nữ là độc ác nhất!

“Tiểu tử ngươi cũng thật tàn nhẫn. Tìm ngươi chữa bệnh, cho dù chữa khỏi cũng hao tổn vài chục năm tuổi thọ. Tùy tiện kê một đơn thuốc bổ khí cường thân cho Nhạc Bách liền khiến hắn đau đến chết đi sống lại. Kê đơn thuốc lại không quan tâm nhân mạng, quả thực không giống đại phu. Chi bằng, ngươi làm rể Đường Môn, để bà bồi dưỡng ngươi!”

Đường Thái Quân nắm chặt Cố Tích Triều không buông, rõ ràng muốn y lấy Đường Hân Nhi, còn Đường Hân Nhi ngược lại tức giận vừa muốn khóc lại vừa muốn mắng. Chỉ là Cố Tích Triều im lặng không trả lời, không phải y đồng ý chuyện này, mà vì y sợ hễ mở miệng sẽ không nhịn được mà thổ huyết.

“Sao rồi? Tiểu từ ngươi không phải rất giỏi ăn nói hay sao? Sao không mở miệng nói vài câu? Độc của Nhạc Bách không phải ngươi dùng một ít thuốc là có thể giải được, lại thêm một tay của bà, ngươi nói, ngươi chịu được bao lâu?” Đường Thái Quân cuời mà như không cười, hỏi. Cố Tích Triều oán hận trừng mắt nhìn bà. Đường Thái Quân dường như rất hài lòng đột nhiên buông tay, quay lại bồi thêm một chưởng vào lưng Cố Tích Triều, khiến y nôn ra một ngụm máu tươi đã chuyển màu xanh thẫm.

“Thái Quân………?” Cảm giác nóng như thiêu trong lồng ngực đột ngột biến mất, Cố Tích Triều nghi hoặc nhìn Đường Thái Quân.

“Ngươi là Đại tổng quản Đường Môn rồi! Đi thay y phục đi!” Đường Thái Quân tràn đầy yêu thương cười trả lời.

Cố Tích Triều thay bộ hoàng sam của Đường Môn, đầu tiên phái người mang Mộc Quan Âm trả lại cho Thích Thiếu Thương, sau đó đốt bỏ đơn thuốc luyện dược nhân của Đường Hân Nhi. Thân phận Đại tổng quản Đường Môn khiến Đường Hân Nhi chỉ có thể tức giận, không dám nói lời nào.

“Cố Tích Triều người đừng đắc ý, đừng để rơi vào tay ta.” Đường Hân Nhi hung hăng trừng mắt nhìn Cố Tích Triều.

“Như nhau cả thôi, để xem ai chết trước.” Cố Tích Triều trả lễ. Y tuyệt đối không vì Đường Hân Nhi là nữ nhi mà thủ hạ lưu tình.

Tối đó, Cố Tích Triều lẳng lặng lẻn đến Hạnh Hoa các của Đường Môn, mục đích của y là thuốc giải của Thích Thiếu Thương.

Đẩy cửa vào, nhìn thấy trên mặt đất giăng đầy những sợi tơ đỏ nối với ám tiễn, trong lòng thầm cười. Cơ quan thật lộ liễu, khó trách Vô Tình coi thường Đường Môn. Đưa chân dẫm nhẹ, chuông kêu.

——————–

Đường Thái Quân có chút thương xót nhìn Cố Tích Triều, tuy rằng y đang quỳ, lưng vẫn rất thẳng. Bà thật lòng thích người thanh niên này, rất khí phách, có thủ đoạn lại quyết đoán,  những lúc cần nhẫn nhịn y tuyệt đối không ương ngạnh, rất thức thời.

“Chiếu theo môn quy, tự ý xông vào Hạnh Hoa các là tội chết, có thể cho bà biết, ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Đường Thái Quân thở dài. Cố Tích Triều quá thông minh, một kẻ quá thông minh chính là một tai họa.

“Để Thái quân người lập hình đường thẩm vấn ta!” Cố Tích Triều cười.

“Ồ? Đã vào hình đường không thể quay về, ngươi muốn chết như vậy?” Đường Thái Quân rất tò mò. Cố Tích Triều đã vào trong Hạnh Hoa các, với võ công của y, muốn trộm được thuốc  giải mà thần không biết quỷ không hay vốn không phải chuyện khó, y lại cố tình dẫm lên cơ quan, đứng đợi người đến bắt. Phải biết, với thân phận Đại tổng quản biết luật vẫn phạm luật, chiếu theo môn quy không đơn giản chỉ có chết.

“Thái Quân, ta hỏi người, một đại hiệp vì muốn tìm ra gian tặc phản quốc mà nhẫn nhục có đáng chết không?”

“Không!”

“Vậy một danh bổ vì dân không tiếc mạng sống, phá kỳ án có đáng chết không?”

“Cũng không!”

“Nếu hôm nay có người muốn hại một người như vậy, có đáng chết không?”

“Cố Tích Triều ngươi muốn nói gì?”

“Thích Thiếu Thương trúng Mục Trung Vô Nhân của Đường Môn, ta muốn hỏi Thái Quân, Đường Môn rốt cuộc muốn làm gì?”

Nghe hết những lời chính nghĩa của Cố Tích Triều, Đường Thái Quân tái mặt, trừng mắt nhìn Đường Hân Nhi. Mục Trung Vô Nhân là cực độc của Đường Môn, từng chút từng chút từ từ ăn mòn người trúng độc, ngoài con cháu trực hệ của Đường Môn không ai chạm đến được, thuốc giải cũng được cất giữ trong mật thất vô cùng cẩn thận.

Đường Thái Quân không khỏi cảm thấy khâm phục Cố Tích Triều. Hình đường đã mở không thể không thẩm vấn, thẩm vấn rồi, không thể không phán quyết, mà bà tuyệt đối không để cho con cháu Đường Môn làm việc có lỗi với tổ tông, có lỗi với thiên hạ.

“Bà biết rồi…….nhưng gia quy không thể không theo………” Đường Thái Quân thở dài. Người Đường Môn muốn giết, quyết không thể sống! Nghe Đường Thái Quân trả lời như vậy, Cố Tích Triều ngược lại như thở phào nhẹ nhõm, bật cười.

“Ta biết, nhưng gia quy cũng đã nói, một mạng đổi một mạng, có người đồng ý thế mạng cho hắn, Đường Môn sẽ có thể cứu người! Ta xông vào Hạnh Hoa các là chết, đắc  tội với Đường Môn cũng là chết, đã mở hình đường, ta đã không nghĩ còn sống trở về!” Ánh mắt Cố Tích Triều ẩn chứa sự cố chấp.

Đường Thái Quân nhìn y thật lâu, thở dài ưu tư.

“Thích Thiếu Thương này là người như thế nào? Ngươi lại quyết vì hắn mà hy sinh?” Đường Thái Quân yêu thương nhìn Cố Tích Triều, một thanh niên tài năng như thế này chết đi thật quá đáng tiếc.

“Mạng của ta vốn là của hắn, hôm nay trả lại sớm một chút mà thôi.” Cố Tích Triều cười rất tự nhiên.

“Được! Ngươi uống ly rượu độc này, ta sẽ phái người mang thuốc giải cho hắn!” Đường Thái Quân phất tay, một ly rượu nhẹ nhàng rơi xuống trước mặt Cố Tích Triều. Bà từ trước đến nay nói một là một hai là hai, một mạng đổi một mạng, Cố Tích Triều chết, Thích Thiếu Thương có thể sống.

Cố Tích Triều nhìn rượu độc trước mặt, cắn môi, chần chừ một lúc.

“Sao? Hồi tâm chuyển ý không muốn chết nữa?” Đường Thái Quân cười khẽ.

“Bà, Tích Triều xin người nhất định phải cứu Thích Thiếu Thương!” Cố Tích Triều dứt lời, dập đầu ba lần.

Y rất hiểu Thích Thiếu Thương, nếu hắn biết được thuốc giải là dùng mạng y đổi lấy, Thích Thiếu Thương nhất định không chịu uống. Nhưng y cũng biết, nếu Đường Thái Quân không để cho Thích Thiếu Thương chết, vậy hắn nhất định sẽ không chết.

Hít mạnh một hơi, uống cạn rượu độc, Cố Tích Triều cảm thấy lồng ngực tê dại, trước mắt tối đen, ngã xuống.

“Bà…….” Đường Hân Nhi không biết vì rượu độc quá mạnh hay vì ánh mắt của Cố Tích Triều mà sợ hãi.

“Tên tiểu tử này thật nhiều quỷ kế…đến lúc chết còn dám làm khó bà, nhận của ngươi ba lạy, bà không muốn tận lực cũng không được. Nha đầu! Ngươi mang thuốc giải đến cho Thích Thiếu Thương, hắn một ngày chưa giải độc, ngươi không được trở về Đường Môn. Hắn mù một mắt, ngươi trả một mắt, mù hai mắt, vậy hủy đi đôi mắt của ngươi!”

“Bà!”

“Để Cố Tích Triều ở linh đường bảy ngày, chiếu theo đại lễ của Đường Môn hậu táng!”

Biên Thành Hoang Nguyệt_Chương 26

TỊCH CHIẾU ÁNH TUYẾT TÀN

Tác giả: Ảm Nhiên Tiêu Hỗn Đản

“Biên Thành Hoang Nguyệt”

Dịch: Mặc Thuỷ

Beta reader: Yến Linh

CHƯƠNG 26

     Đường Thái Quân ngồi ngay ngắn trong đại sảnh Đường phủ, tuổi gần tám mươi, tóc bạc trắng phau, nhưng bà ta vẫn lưng thẳng mắt tinh. Bởi vì bà là chưởng môn đời thứ mười ba của Đường Môn, người nắm quyền chân chính.

Bình thường, Đường Thái Quân không thường ra mặt, mọi việc lớn nhỏ trong Đường Môn đều do Đại tổng quản Đường Nhạc Bách xử lý. Nhưng Đường Môn hôm nay một phen kinh động, nghe Đường Nhạc Bách thần sắc hoảng loạn nói, dường như kẻ thù của Đường Môn đã tìm đến cửa rồi.

Đường Thái Quân cảm thấy vô cùng thú vị, đã hơn mười năm rồi không ai dám đến Đường Môn gây sự. Cho nên bà đang đợi, những người có thể khiến bà chờ đợi mà vẫn còn sống đã không còn nhiều.

Người bước vào đại sảnh là một thanh y thư sinh, một chân bị tật bước từng bước một, mang theo hòm thuốc, ánh mắt rất sáng. Y đứng thẳng người. Đường Thái Quân bật cười, bà thích những thanh niên có khí phách như vậy.

“Ngươi chính là Cố Tích Triều của môn phái Quan Trung Thần Y?” Đường Thái Quân dịu dàng hỏi. Người thanh niên này rất gầy, dường như đang bệnh, tướng mạo lại rất đẹp, đứng giữa đại sảnh của Đường Môn vô cùng nổi bật. Có điều bà vẫn muốn hỏi, bởi vì y không giống đệ tử của Quan Trung Thần Y, ánh mắt y quá sắc sảo, đến mức tàn độc.

“Ta là Cố Tích Triều.” Y mỉm cười, thầm nghĩ lão thái bà này quả thực là người nắm quyền ở Đường Môn, chỉ cần khí thế cũng đã vượt xa những kẻ tầm thường trong phòng.

“Tự ý xông vào Đường Môn chính là tội chết.” Đường Thái Quân nhìn y đầy yêu thương. Người thanh niên này quả thực càng nhìn càng thấy yêu thích, bái Quan Trung Thần Y làm sư phụ thật là lãng phí.

“Nếu như quang minh chính đại gõ cửa Đường Môn cũng bị xem là tự ý xông vào, vậy cứ coi như ta tự ý xông vào vậy!” Cố Tích Triều nhìn những người trong phòng một lượt, tất cả đều sợ xanh mặt. Thực ra cũng không thể trách bọn họ, đột nhiên thấy kẻ thù của mình to gan đứng ngay trước cửa nhà ai mà chẳng giật mình.

“Ngươi chắc cũng biết, Đường Môn đang muốn giết ngươi.” Đường Thái Quân cười thích thú. Tên tiểu tử này thật to gan, cũng rất xứng với tiểu nha đầu Đường Hân Nhi của bà.

“Biết, cho nên thay vì đợi phiền phức tìm đến cửa, không bằng ta tự đi tìm phiền phức.” Cố Tích Triều nhìn Đường Hân Nhi và Đường Nhạc Bách đứng bên cạnh, ánh mắt tối đi.

“Ồ, ngươi muốn tự tìm phiền phức gì?” Đường Thái Quân nhìn thấy Đường Hân Nhi trừng mắt với Cố Tích Triều, ánh mắt ấy tựa hồ phát ra lửa, lại cảm thấy rất thú vị. Đứa cháu gái yêu của bà từ trước đến nay chưa từng vì một nam nhân nào mà nổi giận như vậy.

“Mời đại tiểu thư giao ra Mộc Quan Âm mà nàng ta trộm đi.” Cố Tích Triều nhìn thẳng vào Đường Hân Nhi lạnh lùng nói, nữ nhân này thực đáng chết………..

“Nha đầu, con trộm Mộc Quan Âm của y?” Đường Thái Quân sắc mặt trầm xuống.

“Bà, đừng nghe y nói bậy, Mộc Quan Âm cũng không phải của y.” Đường Hân Nhi vội vàng trả lời.

“Vậy đại tiểu thư thừa nhận đã lấy Mộc Quan Âm? Không những vậy còn lấy đi đơn thuốc của Cửu U Thần Quân ngày trước. Lấy cũng được, lại còn chỉ lấy một nửa, sửa lại cho khác đi một trời một vực. Hay là, ta viết cho cô đơn thuốc chân chính vậy.” Cố Tích Triều cười lạnh. Đường Hân Nhi tái mặt.

“Nha đầu, y nói đều là thật?” Đường Thái Quân nghiêm túc hỏi. Đường Hân Nhi sụp xuống bên chân bà, dáng vẻ đau khổ.

“Thái Quân, là đại công tử muốn tiểu thư làm, là vì tiền đồ của Đường Môn……………..” Đường Nhạc Bách không nhẫn tâm liền vội vàng nói đỡ.

“Là Long Nguyệt muốn con làm?” nhìn Đường Hân Nhi khóc, Đường Thái Quân nhẹ giọng an ủi.

“Đại ca nói là vì tiền đồ của Đường Môn.” Đường Hân Nhi ra vẻ đáng thương dựa vào Đường Thái Quân, ánh mắt lại xảo trá liếc nhìn Cố Tích Triều.

“Thật hay cho tiền đồ của Đường Môn.” Cố Tích Triều lạnh lùng.

“Cố Tích Triều, ta kính trọng ngươi can đảm đứng đây, nhưng ta chưa từng nói cho phép ngươi ở đây vô lễ nói bậy.” Đường Thái Quân tức giận quát. Đường Hân Nhi và Đường Nhạc Bách càng sợ hãi.

“Ồ? Vậy Đường Thái Quân dự định che giấu tội lỗi? Coi như ta được mở mắt, Đường Môn không những dụng độc, mà còn hèn nhát.” Cố Tích Triều cười lạnh, lão thái bà hồ đồ này cũng chỉ như vậy thôi.

“Cố Tích Triều!” Đường Thái Quân đập bàn, không giận mà còn cười. Đường Hân Nhi và Đường Nhạc Bách kinh ngạc. Từ trước tới nay chưa từng có người dám nói như vậy với Đường Thái Quân, càng không có ai nói xong mà còn giữ được mạng.

“Đường Nhạc Bách, ta hỏi ngươi, môn quy của Đường Môn có phải có nói, nếu thắng được Đại tổng quản đương nhiệm thì sẽ trở thành Đại tổng quản?” Cố Tích Triều ánh mắt thâm độc nhìn Đường Nhạc Bách. Đã có gan hạ độc Thích Thiếu Thương tất phải có chuẩn bị chờ Cố Tích Triều y đến tính sổ.

“Sao? Cố Tích Triều ngươi muốn làm Đại tổng quản?” Đường Hân Nhi cười khinh miệt. Từ sau khi phụ thân nàng mất, ở Đường Môn này ngoài nàng và đại ca, võ công của Đại tổng quản là cao nhất.

“Vậy phải hỏi Đường Thái Quân rồi! Có phải nếu ta thắng sẽ trờ thành Đại tổng quản? Có phải nếu ta trở thành Đại tổng quản, tất cả mọi việc của Đường Môn đều do ta quản lý?” Cố Tích Triều nhỉn thẳng vào Đường Thái Quân, bà nhìn y một lúc rồi bật cười. Đường Thái Quân bây giờ vô cùng yêu thích tên tiểu tử ngông cuồng này, Đường Môn nhân tài ngày càng hiếm, đã rất lâu không xuất hiện một nhân vật có thể hô phong hoán vũ thế này.

“Được! Nếu ngươi thắng được Nhạc Bách, vị trí Đại tổng quản là của ngươi!” Đường Thái Quân vui vẻ cười. Đường Nhạc Bách thì khổ không nói hết, luận võ công, hắn làm sao thắng  được đại ma đầu từng truy sát Cửu Hiện Thần Long đến thê thảm. Chỉ nghe nói đến Thần Khốc Tiểu Phủ đã đủ khiến hắn sợ hãi run rẩy, Đường Nhạc Bách nhìn Đường Hân Nhi cầu cứu. Nàng ta đảo mắt, đến bên Đường Thái Quân thì thầm to nhỏ.

“Không cần phí lời như vậy! Ngươi chẳng qua muốn bọn ta dụng độc, nói cái gì mà Đường Môn vốn dĩ nhờ dụng độc mà gây dựng cơ nghiệp…….Cũng được! Ta sẽ hạ độc chết Đường Môn Đại tổng quản ngay tại đây.” Cố Tích Triều chuyển giận thành cười, ánh mắt lạnh lùng khiến Đường Hân Nhi rùng mình. Giết người, đối với nam nhân này cũng đơn giản như ăn cơm, uống nước. Bất luận là nam hay nữ, chỉ cần làm vướng chân y, y sẽ giết không tha!

“Nhạc Bách này! Nhớ đừng làm mất mặt Đường Môn chúng ta!” Đường Thái Quân gật đầu, đồng ý cuộc  tỷ thí.

Đường Nhạc Bách căng thẳng nhìn thư sinh yếu nhược trước mắt. Y càng tỏ ra nhàn hạ, Đường Nhạc Bách càng sợ hãi.

“Ngươi không cần sợ ta! Ta có thể nhường ngươi trước.” Cố Tích Triều phất tay. Đường Nhạc Bách ánh mắt loé sáng, cười thầm Cố Tích Triều sai lầm. Tỷ thí dụng độc, đương nhiên ai ra tay trước sẽ thắng, nếu hắn hạ độc chết Cố Tích Triều, sau đó không cần đấu nữa.

“Cố công tử quả nhiên ngông cuồng.” Đường Nhạc Bách rót một ly rượu mời y. Cố Tích Triều cười lạnh, một ngụm uống cạn, sau đó lấy ra một viên thuốc nuốt vào, nôn ra máu tươi màu xanh, lại tùy tiện dùng tay áo lau đi. Đường Nhạc Bách lạnh người.

“Đại tổng quản, đến lượt ngươi!” Cố Tích Triều đứng trước mặt hắn, bỏ vào rượu vài thứ không rõ là thuốc gì, tươi cười đưa cho Đường Nhạc Bách.